Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sau Khi Gã Chồng Cặn Bã Chết, Tôi Đánh Đâu Thắng Đó
Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-08 07:27:11 | Lượt xem: 4

Cảnh sát trực ban ngăn của Cao Minh, trừng mắt : “Cô thể nữa ?” 

Có thể! 

mím chặt miệng, tỏ ý nhất quyết phối hợp với công tác của cảnh sát.

5. 

Mẹ của Cao Minh vẫn tiếp tục ầm ĩ, cuối cùng cảnh sát nếu còn tiếp tục gây rối sẽ bắt giữ vì tội gây mất trật tự công cộng, bà mới chịu dừng

Chúng khỏi đồn cảnh sát, của Cao Minh vẫn trừng mắt .

cũng để ý đến bà , hỏi Từ Đóa: “Cô chuyển ? bán nhà .” 

“Lâm Thanh, cô thật quá đáng!” Từ Đóa sang tìm của Cao Minh kể. 

Mẹ của Cao Minh còn chuyện gì xảy , Từ Đóa lóc kể hết chuyện, bà mới trợn mắt hét mặt : “Tại bắt Từ Đóa chuyển ? Đó là nhà của con trai , cho con bé ở đấy!”

“Đó là nhà của con trai bà và , bây giờ con trai bà mất. Đây tính là thừa kế di sản, chiếm 2/3, còn bà và bố cộng mới chiếm 1/3, chia nhà vệ sinh và ban công cho cô ở?” 

nhiệt tình giải thích: “Từ Đóa, cô cũng căn nhà đó, ban công tầm cảnh 270 độ, diện tích chắc chắn đủ 1/3, còn nhà vệ sinh thì coi như tặng .” 

Mẹ của Cao Minh tức đến mức sắp ngất xỉu, chỉ tay run run mãi mà nên lời. 

lười đôi co với bà già , trực tiếp bước qua bà đưa tối hậu thư cho Từ Đóa: “Ngày mai là ngày cuối cùng. Nếu cô còn chuyển , sẽ trực tiếp đổi khóa cửa, lúc đó đồ đạc mang , cô tự chịu trách nhiệm!” 

“Dì ơi, cháu đây? Bụng cháu còn to thế …” Từ Đóa trông thật đáng thương.

Mẹ của Cao Minh tức đến mặt mày xanh mét, bà nắm tay cô an ủi: “Không , với cái thể của con thì ở cũng tiện, theo dì đến viện dưỡng lão , ở còn chăm sóc!” 

kéo tay Từ Đóa đầy vẻ thách thức, vênh váo ngang qua mặt

Từ Đóa còn đầu , liếc một cái đầy đắc ý. 

lên xe, đến nỗi tê hết cả miệng. 

Tốt lắm! Tuyệt lắm! 

Viện dưỡng lão đó hề rẻ, chúc họ ở đó đến thiên trường địa cửu.

gọi điện cho bác sĩ phụ trách của viện dưỡng lão: “Bố chồng đưa thêm một đến, là một phụ nữ đang mang thai, tôn quý. Bác sĩ chăm sóc cô thật , xét nghiệm gì thì cứ , đồ ăn thức uống dùng loại nhất!” 

Trở về nhà, gọi thợ đến tận nhà để chăm sóc sắc cho , uống thêm chút rượu vang, ăn chút bít tết. Sau đó ngủ một giấc dưỡng nhan, tiện tay gửi danh sách phân chia tài sản theo luật định cho bọn họ. 

Sáng sớm hôm , tiếng chuông của luật sư đánh thức: “Bà Lâm Thanh, chuyện liên quan đến việc phân chia di sản theo luật định của ông Cao Minh, bà Từ Đóa cho rằng đứa trẻ trong bụng bà cũng một phần, bà Từ Đóa khởi kiện lên tòa án, yêu cầu bà tòa đúng hạn.” 

Ồ, tòa ! vượt qua cả tội g.i.ế.c , chia tiền thì sợ gì?

Đến ngày tòa, đúng giờ mặt. 

Từ Đóa ôm bụng bầu: “Đứa bé trong bụng là con của Cao Minh, nó cũng hưởng một phần di sản.” 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8