Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sau Khi Hẹo Trong Nghèo Đói, Tôi Trở Thành Người Giàu Nhất
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-14 05:02:08 | Lượt xem: 3

12  

Từ khi Lê Thượng Khiêm và Lam Nhược Văn bị mời phụ huynh lên trường, chỗ ngồi của họ đã bị tách ra.  

Tôi và em gái tôi cuối cùng cũng được yên tĩnh một thời gian.  

Các cô bạn của Ngô Du Băng dưới sự dẫn dắt của tôi cũng đã dần bước vào công cuộc chăm chỉ học tập tiến tới tương lai.

Mỗi lần được thần học tập dạy bảo, tôi đều chép lại rồi photo ra mười mấy bản và phát cho các bạn ấy.  

Cuối tuần, ánh sáng ấy lại xuất hiện lần nữa, lần này nó lớn hơn và sáng hơn một chút.  

Giọng nói của thần học tập cuối cùng cũng vui vẻ hơn một chút.

“Không ngờ dạy một đứa ngốc như cô lại thu được nhiều năng lực như vậy.”  

“Tiếp tục cố gắng, sau này hai ngày tôi sẽ đến một lần, hai ngày một kỳ thi nhỏ, ba ngày một kỳ thi lớn.”  

Tôi ngăn thần lại, hai ngón tay chọc vào nhau. 

Người muốn hiểu thì sẽ hiểu.  

“Thần học tập à, tôi đã nỗ lực lâu như vậy, cũng phải có chút gọi là phần thưởng chứ?”  

“Không phải thần nói sẽ dẫn tôi đi làm giàu sao?”  

“Cho xin chút đi.”  

Đốm sáng kia khựng lại.

“Tôi chỉ là thần học, không phải thần tài.”  

“Cô học nhiều nên bị đ i ê n rồi à?”  

Tôi ngẩn người, nhận ra thần nói cũng có lý.  

Thế là, dưới sự nài nỉ mềm mỏng của tôi.  

Thần lại đưa cho tôi thêm năm trăm bộ đề thi.  

Tất cả đều là đề thi thật các năm trước.  

Thậm chí còn có cả đề thi từ thời nhà Thanh nữa.  

Lúc này tôi tin rồi.  

Đây đúng là thần học tập.

13  

Dưới sự bồi dưỡng của thần học, tôi và Ngô Du Băng từ top ba mươi của lớp chen lên top mười của lớp.  

Lại từ top mười của lớp chen lên top ba mươi của khối.  

Rồi từ top ba mươi của khối chen lên top mười của khối.  

Các bạn trong lớp đều ngạc nhiên về sự tiến bộ của chúng tôi.  

Nhưng họ không biết rằng, đêm nào chúng tôi cũng thức khuya làm đề đến lả cả người.

Tôi và Ngô Du Băng phải q u á t m ắ n g nhau để giữ tỉnh táo, tiếp tục học.  

Để cảm ơn sự giúp đỡ của thần học tập…

Tôi và Ngô Du Băng đã nhặt đất sét bên đường về nhà, nặn thành một hình người và đặt cạnh bức ảnh của bố mẹ để cúng.  

Tôi vẫn nhớ khi nhặt đất sét, Lam Nhược Văn cũng đi ngang qua chúng tôi.  

Cô ta bịt mũi kêu lên.  

“Ăn mày hôi quá, tránh xa ra, nhà nghèo đến nỗi không sống nổi nữa sao, phải ra ngoài nhặt đất sét ăn à?”  

Thực ra em gái tôi cũng không biết tôi nặn hình thần học tập, nhưng tôi đã nói rằng đây là thứ có ích, nên em gái cũng không hỏi thêm gì mà làm cùng tôi.

Lần này, em gái tôi điềm tĩnh đến lạ lùng.

Con bé không để ý đến Lam Nhược Văn, chỉ lặng lẽ đào đất rồi mỉm cười với tôi.  

“Chị, xong rồi, về thôi.”  

“Chừng này chắc là đủ rồi nhỉ.”  

Tôi hiểu được ý trong ánh mắt của con bé.

Bây giờ chúng tôi đã có mục tiêu mới, nấc thang mới.  

Chúng tôi cũng không muốn tranh cãi với cô ta nữa.

Kỳ thi đại học sắp đến, chúng tôi đứng trong top mười của khối, vừa nãy còn nhận được tin từ thầy giáo chủ nhiệm.  

Tháng sau có cuộc thi Olympic Vật lý, nếu đạt giải có thể được cộng điểm trong kỳ thi đại học, thầy dặn chúng tôi hãy chuẩn bị tốt.

14  

Cứ tưởng rằng lần thi đấu này chỉ có học sinh trong top mười tham gia.  

Ai ngờ rằng…

“Sao bọn họ lại ở đây?”  

Em gái tôi vừa chỉ vào Lam Nhược Văn và Lê Thượng Khiêm vừa hỏi thầy giáo phụ trách đưa đón lần này.  

Thầy giáo phụ trách đưa đón cũng không biết rõ nội tình bên trong.  

“Danh sách người tham gia thi lần này đều do cấp trên xét duyệt, nếu có ý kiến thì hãy hỏi giáo viên chủ nhiệm của các em nhé.”  

Tôi kéo tay em gái xuống, vỗ nhẹ trấn an.  

Rồi kéo em lên xe.  

Em gái tôi không biết, nhưng tôi thì biết đấy.

Kiếp trước Lê Thượng Khiêm có thể khởi nghiệp thành công nhanh như vậy là vì anh ta có người bố giàu có, được bố bơm tiền cho.

Có tiền có thể sai khiến ma quỷ.  

Vậy nên, đưa con trai vào cuộc thi này là việc rất dễ dàng.  

Thêm vào đó, việc anh ta yêu cầu thêm một người như Lam Nhược Văn cũng chẳng phải chuyện khó nhằn gì.  

Nhưng Lam Nhược Văn không biết được nội tình bên trong.  

Cô ta nghĩ rằng trường học đánh giá nhiều mặt, xác định cô ta cũng là người đủ tiêu chuẩn tham gia kỳ thi lần này.  

Cô ta ngồi phía sau tôi, giống như con công xòe đuôi.  

Lê Thượng Khiêm ngồi bên cạnh cô ta.  

Giọng nói sắc bén của cô vang lên sau lưng tôi.  

“Hai người may mắn thật, nếu không thì với thành tích của hai người sao có thể vào được cuộc thi này?”  

Tôi thản nhiên nằm trên ghế.  

“Với thành tích của chúng tôi không vào được, của cô thì vào được à?”  

“Đừng quên, bây giờ chúng tôi không còn đứng cuối bảng xếp hạng thành tích nữa rồi.”  

Em gái tôi vốn đã bực mình, giờ nó còn cảm thấy không công bằng, nghe được lời khiêu khích như vậy, nó không chịu nổi nữa.  

“Lam Nhược Văn, cô mù rồi sao, không nhìn thấy thứ hạng kỳ thi tháng này của tôi và chị tôi à?”  

“Chị tôi đứng top ba trong khối, tôi đứng thứ tám.”  

“Cô đứng hạng bảy mươi mấy của khối mà dám nói thành tích của chúng tôi không xứng đáng tham gia cuộc thi này?”  

“Đúng là cái loại không nhìn rõ vị trí của mình.”  

Lê Thượng Khiêm im lặng lắng nghe cuộc đối thoại giữa chúng tôi, không nói một lời.  

Chỉ là khi Lam Nhược Văn định tiếp tục cãi nhau, anh ta lại nghiêm giọng quát.  

“Đủ rồi, em đến để thi đấu hay đến để cãi nhau với họ?”  

Lam Nhược Văn lập tức nhìn cậu ta bằng ánh mắt tội nghiệp rồi im bặt.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8