Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sau Khi Hoà Ly, Phò Mã Đã Ân Hận
Chương 02

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:54:25 | Lượt xem: 3

Khúc kịch trên đài đã kết thúc, Kỷ Lang cúi đầu nhìn về phía ta, giọng điệu rất lạnh: “Trưởng công chúa cảm thấy thế nào?”

“Xem rất đẹp. Lời mời của phu quân khiến ta rất vui vẻ.” Ta ngửa mặt lên, giả vờ như không hiểu dụng ý của nó.

Đại khái không ngờ ta lại giả vờ ngây ngốc như vậy, Kỷ Lang sửng sốt một lát, khuôn mặt từ trước đến nay luôn lạnh nhạt hiếm khi có thêm một chút ngây ngốc.

Một hồi lâu sau mới hừ lạnh một tiếng, trực tiếp phất tay áo rời đi.

Ta trầm mặc ngồi ở đó, cúi đầu nhìn bát đậu phộng ta tỉ mỉ bóc một chút —— Hắn không chạm vào một viên nào. Thậm chí, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn một chút nào.

“Quay về đi.” Ta chống tay lên bàn bát tiên, khó khăn lắm mới ổn định được thân thể.

2

Ta không ngờ chuyện này còn chưa kết thúc.

Trong Kỷ gia, ngoại trừ Kỷ Lang, còn có Kỷ lão phu nhân. Gần như ta vừa về đến, bà ấy đã gọi ta đi tới từ đường Kỷ gia.

Ngay trước bài vị của liệt tổ liệt tông Kỷ gia, bà ấy cũng không kêu ta quỳ xuống, cũng không cho ta ngồi. Ta hành lễ xong thì ngây ngốc đứng đấy, rồi mới nghe bà ấy lẩm bẩm, nói Kỷ Lang tuổi nhỏ đã mất cha tang huynh, mười bốn tuổi lẻ loi một mình nhập quân doanh, hai mươi tuổi nhất chiến thành danh…

Bà ấy nói Kỷ Lang lúc trước không hề dễ dàng. Những chuyện này ta đều biết rõ.

Những năm tháng Kỷ Lang lăn lộn trong biên cương, ta đều hiểu được thông qua thư. Thiếu niên trong thư đầy ngập dũng mãnh và hào hùng, nói tỉ mỉ về m.á.u tanh ở đại mạc, thậm chí là âm thanh binh khí đ.â.m vào cơ thể.

Cuối thư, đại khái cũng cảm thấy vật như vậy sẽ hù dọa cô nương chốn khuê phòng, lại lắp bắp viết thêm một câu “Đừng sợ, ta có võ nghệ cao cường, chắc chắn sẽ che chở cho nàng.”

Người ta thường nói, thấy chữ như thấy người. Ta âm thầm đọc ra câu đó, ta có thể tưởng tượng ra được, thiếu niên hăng hái tháo bỏ bộ giáp bạc, lúc nhấc bút dưới ánh nến dịu dàng cỡ nào.

Nếu như, những lá thư đó là viết cho ta thì thật tốt.

Chỉ tiếc, không phải.

Lúc Kỷ Lang trải qua thời gian l.i.ế.m m.á.u trên lưỡi đao, mỗi một phong thư gửi đến Hoàng Đô, những lời yêu thương không chút mập mờ kia, đều không phải thuộc về Thanh Dương trưởng công chúa ta đây.

Ta chỉ mới tưởng tượng đã cảm thấy đau lòng đến mức gần như không hít thở nổi, n.g.ự.c khó chịu, vô cùng đau đớn.

Quá đau, đến mức sắc mặt của ta thật sự không tốt. Lời Kỷ lão thái thái càng nói càng trôi xa, ta lại chỉ có thể mơ hồ nghe rõ ba chữ —— Không có con.

Tỉnh táo lại trong nháy mắt, ta mạnh mẽ cắm móng tay vào trong lòng bàn tay mới kiềm chế được giọng điệu: “Đây là ý của mẫu thân hay là ý của phu quân?”

Lợi dụng chuyện không có con này, muốn Kỷ Lang cưới bình thê. Cuối cùng là chủ ý của người nào. Là người Kỷ gia, hay là bản thân Kỷ Lang?

Trong lòng ta vô cùng bi thương, nhưng cũng tỉnh táo biết —— Cho dù không phải suy nghĩ của bản thân Kỷ Lang thì hắn đưa ta đến trà lâu nghe khúc hí kia cũng đã đủ để chứng minh thái độ của hắn rồi.

Hắn trước giờ đều không quan tâm đến ta.

Hắn là thiếu niên tùy ý nhất trên đời này, cho rằng ta trói buộc cả một đời của hắn, cho nên mới không chút kiêng dè tổn thương ta như thế, muốn lấy lại công đạo cho tự do và tình yêu mà mình mất đi.

Sau một lát trầm mặc, ta nhận được đáp án.

Kỷ lão thái thái nghiêm mặt nặng lời: “Không có con đã phạm vào một trong bảy điều cấm của người làm thê tử rồi. Lang Nhi không có bỏ ngươi đã là phúc phận của ngươi rồi. Hiện giờ chỉ là cưới một bình thê thôi, ngươi còn muốn ngăn cản à?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8