Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sau Khi Hoà Ly, Phò Mã Đã Ân Hận
Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:54:38 | Lượt xem: 3

Chí ít, trước khi hắn ra trận, khi ta còn chưa nói ra câu gièm pha hắn đó bởi vì thẹn thùng, ta và Kỷ Lang cũng là thanh mai trúc mã mà mọi người đều cực kỳ hâm mộ.

Làm bạn không bao lâu, sau đó tách ra, cuối cùng là ngờ vực vô căn cứ và lạnh nhạt… 

Giọng ta có hơi mệt mỏi: “Kỷ Lang, sao chúng ta lại biến thành như hiện tại?”

Ta không nhìn lầm, Kỷ Lang khóc.

Năm đó khi nam đinh Kỷ gia gần như c.h.ế.t trận hết trên chiến trường, hắn đỏ mắt, cắn nát cánh môi cũng không rơi một giọt nước mắt nào.

Hiện giờ, hắn lặng lẽ đứng ở cổng Hoàng Lăng nhìn ta. Sắc mặt tái nhợt, thất bại: “Tử Sư, ta sai rồi. Tha thứ cho ta có được hay không? Ta, ta vốn thích nàng.”

Ta trợn tròn mắt,

“Kỷ Lang, ngươi đang nói cái gì thế?”

Ta chỉ cảm thấy lời này của hắn rất buồn cười.

“Đêm hành thân, trong lòng ta tràn đầy vui vẻ, đợi được ngươi phất tay áo rời đi. Ban đêm thật sự quá lạnh, ngươi có biết ta nắm khăn trùm đầu ngồi cả một đêm, nhìn nến đỏ cháy hết không?”

“Hôm vào cung thăm viếng, ngươi tra được dấu vết Lâm Dao để lại, giữa đường ném ta lại. Ta quay về cung một mình, còn phải tươi cười tìm lý do thay ngươi. Ngươi có biết, trên đường trong Ngự Hoa viên có 3.621 viên đá xanh không. Là do ta đếm từng viên một lúc đi dạo một mình.”

“Thành thân lâu như thế, ngươi chưa bao giờ nhìn đến ta. Ngươi không phải không biết ta bị làm khó dễ ở Kỷ phủ, ngươi chỉ không thèm để ý. Ngươi có biết, nếu không phải ta thật lòng thật dạ coi mình là phu nhân Kỷ gia thì ta tuyệt đối không chịu cơn tức hậu viện này.”

“Kỷ lang, ngươi có biết ta đã chờ câu nói này của ngươi bao lâu rồi không? Đợi đến mức ta cho rằng đời này cũng vô vọng rồi, đợi đến khi tấm chân tình của ta cũng lạnh lẽo. Nếu như đây chính là thích trong miệng ngươi thì chỉ sợ ta không có phúc nhận lấy.”

Thật kỳ quái, mỗi một câu ta nói ra, lưng Kỷ Lang dường như thấp hơn một phần. Đến đoạn sau, hắn đã hoàn toàn sụp đổ.

Hắn chảy nước mắt, nghiêm mặt tái nhợt, run rẩy vươn tay muốn kéo ta, nhưng lại giống như sợ ta biến mất, cánh tay giơ lên giữa không trung rồi không còn động tĩnh: “Ta sai rồi, Tử Sư, ta thật sự sai rồi. Nàng tha thứ cho ta một lần có được không? Nàng cho ta một cơ hội có được không? Tử sư, nàng đừng bỏ ta mà…”

“Không được.” Ta vô cảm, lui lại một bước: “Kỷ Lang, ta đã không còn thích ngươi nữa. Cho dù là trăm năm sau xuống Cửu Tuyền, chúng ta cũng đừng gặp mặt.”

Trong khoảnh khắc khi cửa khép lại, ta nghe thấy Kỷ Lang gào thét: “Tử Sư!”

Ta không tiếp tục để ý tới hắn. Lúc thời niên thiếu, ta lớn tiếng hét về phía Kỷ Lang vành tai ửng đỏ: “Quan quan sư cưu, tại hà chi châu, yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu, cầu còn không được, ngụ ngủ nghĩ phục……”**

** Trích trong bài thơ “Quan Thư” – Khổng Tử

Có lẽ từ lúc bắt đầu đó, kết cục đã được định trước.

Chỉ là, ta chấp nhận.

Cầu còn không được. Thôi vậy.

7 ( Phần Kỷ Lang)

Ta cho rằng tất cả vẫn còn tới kịp. Chỉ chờ ta “Lãng tử quay đầu”. Đó là lần ta phóng ngựa chật vật nhất trong đời. Lòng bàn tay của ta bị dây cương ma sát đến đỏ bừng, búi tóc cũng có chút lỏng lẻo.

Nhưng lần này, ta không thắng.

Ngựa chạy có nhanh nữa thì cũng không đuổi kịp chân tình mà Thanh Dương tiêu hao trong những năm này.

Khi nàng ở Hoàng Lăng không vui không buồn gọi ta một tiếng Kỷ tướng quân, ta đã biết, trễ rồi.

Ta quỳ trên mặt đất, muốn nói cho nàng tất cả tâm sự của ta, tất cả hối hận của ta.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8