Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sau khi ly hôn, tôi quen được bạn trai cực phẩm
Chương 14

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:55:22 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày hôm sau, sau khi ăn sáng, tôi đi dạo quanh biệt thự một cách vu vơ.

Thỉnh thoảng tôi nhấc điện thoại lên đọc những bình luận chế nhạo Bạch Tinh Tinh.

Say khi thực sự chán nản liền lái xe đi vòng quanh.

Lái xe nửa tiếng, tôi thực sự đã lái xe xuống tầng dưới của công ty Tống Yến.

Tôi nhìn chiếc xe, rồi nhìn mình trong gương và tự nhủ:

“Thật sao, sao mày biết tao nhớ Tống Yến?”

Đỗ xe xong, tôi bước vào công ty, cô nhân viên lễ tân mỉm cười chào đón tôi.

Sau đó cô ấy chỉ vào khu vực nghỉ ngơi, nói ở đó có một cô gái đã đợi tôi rất lâu.

Tôi nhìn về hướng ngón tay của cô ấy, một bóng dáng quen thuộc lao thẳng về phía tôi.

Cô ta liên tục hét tên tôi, còn cầm một con d//ao trên tay.

Đồng tử của tôi giãn ra ngay lập tức, tôi bỏ chạy.

Khi cô gái ở quầy lễ tân thấy có điều gì đó không ổn, cô ấy lập tức hoảng sợ gọi bảo vệ.

Bạch Tinh Tinh vung đao chạy nhanh.

Vì đang đi dạo nên tôi đi dép lê, lòng bàn chân bị trượt, nặng nề ngã xuống đất.

Bạch Tinh Tinh thấy vậy, cười như đi//ên.

Cô ta đi chậm lại và bước từng bước về phía tôi:

“Vân Chi Nghi, đều là lỗi của cô, cô cướp đi bạn trai của tôi, con kh//ốn này, ta muốn ngươi phải trả giá bằng mạng sống của mình.”

Ngay khi cô ta chuẩn bị đến gần tôi, tôi nhìn thấy một chiếc gạt tàn cách đó không xa.

Một tiếng bộp lớn vang lên, Bạch Tinh Tinh bị tôi đánh bất tỉnh, con d//ao trong tay rơi ngay cạnh tôi.

Tôi hít một hơi thật sâu, mọi cảm xúc đều tan vỡ ngay khi nhìn thấy Tống Yến lao ra khỏi thang máy.

Tôi lao vào vòng tay anh, nước mắt chảy dài trên má.

Nhân viên bảo vệ đến muộn nhìn thấy điều này, đã gọi cảnh sát và kéo Bạch Tinh Tinh sang một bên.

Tống Yến vỗ lưng tôi nói không sao hết.

Tôi đã ủy khuất đến mức mọi điều muốn nói đều nghẹn lại trong cổ họng, cuối cùng tôi đã nói ra một điều mà chính tôi cũng cho là quá đáng:

“Lấy cái gạt tàn đó cho tôi, tôi mang về nhà để phòng thân.”

Một tháng sau tôi lại nghe tin về Bạch Tinh Tinh.

Cô ta đi//ên rồi, đi//ên trong tù.

Còn tôi thì đang thảo luận về đám cưới với Tống Yến.

Khi đang chọn váy cưới, tôi nhận được rất nhiều cuộc gọi mà nghe mãi chẳng có ai trả lời.

“Tính chơi khăm người khác hả, coi chừng tôi tống cổ vào tù đó.”

Tôi tức giận định cúp máy nhưng cuối cùng người ở đầu bên kia cũng nói:

“Chi Nghi, anh nhớ em.”

Tôi giật mình sau khi xác nhận đó là Khương Du, tôi thích thú trả lời anh ta:

“Rồi sao?”

Bên kia bỗng vang lên tiếng khóc nức nở: “Nếu em chịu cho anh một cơ hội nữa, anh có thể cho em một nửa tài sản của tập đoàn Khương .”

Phù——

Tôi cười lớn: “Nếu là ngày xưa thì chắc tôi cũng bằng lòng đó, nhưng thu nhập một ngày của chồng tôi còn nhiều hơn anh làm một năm lận.”

Nói xong tôi cúp máy, chặn số không chút do dự.

Tống Yến nghe thấy tiếng động liền mở rèm ra, tôi tinh nghịch nháy mắt với anh ấy.

“Anh Tống~ Nếu anh cưới em, em có thể sở hữu một nửa tài sản công ty của anh không?”

Tống Yến dựa vào tường cười khúc khích: “Tôi và toàn bộ tài sản của anh đều là của em.”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8