Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sau khi nhìn thấy tơ hồng, tôi thuê định mệnh giúp mình cua trai
Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:56:02 | Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bàn tay Lưu Hi vẫn đưa ra phía trước, nước mắt “lộp bộp” rơi xuống.

Còn có vài phần dáng vẻ đáng thương.

Tôi đi tới muốn an ủi hai câu, nhưng luôn cảm thấy không tìm được lời nào thích hợp.

Từ Xuyên ngược lại phản ứng nhanh, anh ấy rất lịch thiệp cầm lấy chai nước trong tay Lưu Hi, đưa cho cô ấy một tờ khăn giấy, giọng nói dịu dàng: “Cái này anh giúp anh ấy cầm, lau nước mắt đi.”

Tôi siết chặt chai nước khoáng vẫn chưa kịp đưa ra trong tay, nhìn sợi tơ hồng quấn lấy nhau của hai người, đột nhiên cảm thấy có chút buồn cười.

Từ Xuyên sau khi tốt nghiệp cấp ba, vẫn luôn giữ liên lạc với tôi.

Là anh ấy cổ vũ tôi thi đỗ đại học Bắc Kinh, thi vào trường của anh ấy.

Tôi cứ tưởng trạng thái tình yêu chưa trọn vẹn này sẽ kết thúc một cách tự nhiên ở đại học.

Cho đến khi tôi đi mổ mắt.

Tôi mới phát hiện, Từ Xuyên không phải là “chân mệnh thiên tử” của tôi.

Điện thoại rung lên, tôi mở ra xem, là Trình Vọng.

Chỉ có hai chữ: “Ra đây.”

“Tìm tôi làm gì?”

Tôi đi ra ngoài, Trình Vọng đang đứng ở cửa.

“Tôi ra ngoài rồi, em còn ngốc nghếch ở trong đó làm gì?”

Lời này nói ra, nếu người không biết còn tưởng người tôi theo đuổi là anh ta.

Tôi trợn mắt, Trình Vọng liếc nhìn tôi một cái, “Nước chưa đưa được à?”

“Từ Xuyên không khát.”

“Em có phải là ngốc không.” Trình Vọng chắc chắn là đã đoán được chuyện gì đã xảy ra bên trong, “Đàn ông có lòng trắc ẩn không phải là chuyện tốt, không lo lắng người trong lòng em có tiềm chất tra nam à.”

“Anh ấy mới không phải, anh ấy chỉ là có phong độ lịch lãm…”

“Ừ hừ, lịch lãm chính là cho em leo cây để đi an ủi một cô gái xa lạ.”

Tôi im lặng.

Trình Vọng cầm lấy chai nước trong tay tôi, mở nắp uống một ngụm, “Em thật sự thích anh ta?”

Thích?

Thực ra tôi cũng không biết cảm giác này có được coi là thích hay không.

Anh ấy rất ưu tú, hồi cấp ba là đài trưởng đài phát thanh của trường, bây giờ lại là hội trưởng hội học sinh.

Mọi người đều thích anh ấy, tôi cũng không ngoại lệ.

Tôi không trả lời câu hỏi này của anh ta, ngược lại hỏi: “Trình Vọng, anh có tin vào số phận không?”

“Ừm?”

“Nếu, ý tôi là nếu, tôi và cô gái anh thích không phải là định mệnh, anh có vì tình yêu mà làm trái ý trời không?”

“Định mệnh gì, làm trái ý trời gì.” Trình Vọng nhìn tôi, “Anh không quan tâm ông trời sắp đặt thế nào, nhưng chỉ cần là người Trình Vọng anh đã nhắm trúng, vậy thì nhất định là định mệnh của anh.”

“Nhưng…”

“Được rồi, anh biết em muốn nói gì rồi.” Trình Vọng nhìn tôi, “Em yên tâm, anh đã nói giúp em theo đuổi Từ Xuyên, thì nhất định sẽ giúp em theo đuổi được, nhưng điều kiện tiên quyết là em phải nghe lời anh.”

“Nghe lời anh?”

“Bắt đầu từ hôm nay, bề ngoài em phải giả vờ theo đuổi anh.”

Tôi: ?

Cái này thì không có lý rồi!

Gần đây Trình Vọng rất thân thiết với tôi.

Ngay cả bữa trưa cũng phải hẹn tôi đi ăn cùng.

“Đàn ông là động vật săn mồi, em càng bám lấy thì anh ta càng cảm thấy không có hứng thú. Em và Từ Xuyên quen biết từ hồi cấp ba, vui vẻ lâu như vậy, anh không tin anh ta hoàn toàn không biết tâm ý của em, tại sao vẫn chưa tỏ tình? Chính là cảm thấy em là người trong lòng bàn tay rồi, sớm muộn gì cũng có được, kéo dài thêm một chút, tiện thể cũng có thể xem thêm người khác.”

Nói cũng có lý.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8