Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sau Khi Nữ Chính Trong Truyện ngược luyến nghe Được Tiếng Lòng Của Kế Mẫu
Chương 07

Cập nhật lúc: 2026-03-09 11:25:06 | Lượt xem: 4

Khí chất của lạnh lùng, nụ như băng tuyết điểm thêm ánh nắng.

 

Đôi mắt và lông mày của , khó để nhận , mẫu của chắc là một mỹ nhân, mới thể sinh một như .

 

“Lại gặp mặt , Thẩm tiểu thư.” Giọng lạnh lùng.

 

“Ta… từng gặp ngươi.” Ta mặt : “Một lát nữa đừng để phụ của thấy ngươi, ông sẽ…”

 

“Ta , Thẩm tướng quân chỉ một nữ nhi bảo bối như ngươi, ông đưa ngươi cung, điều khiến bổn vương ngờ tới.” Hắn nheo mắt , nụ khóe môi thoáng chốc biến mất, hỏi: “Nếu thành , ngươi thấy bổn vương thế nào?”

 

Ta im lặng một lúc, : “Tùy tiện.”

 

Tư Dật Cảnh đột nhiên khẽ: “Ta nhớ đầu tiên gặp mặt, Thẩm tiểu thư còn đưa ngân phiếu, bảo đến Hồng Trần Các, giữa hai chúng , ai tùy tiện hơn?”

 

Quả nhiên nhận , quả nhiên trong thoại bản, chuyện nữ giả nam trang mà nhận đều là lừa đảo.

 

Nghe , mặt đỏ bừng, tìm một cái lỗ trong xe ngựa để chui .

 

Ta cố gắng che giấu sự hoảng loạn trong lòng, ngẩng mặt hỏi : “Rốt cuộc ngươi tìm để gì?”

 

“Ta chỉ với tiểu thư rằng, thư cầu hôn gửi đến phủ của ngươi là do môn khách* của , hề , cần khó xử.” Hắn thu nụ mặt, giọng ôn hòa: “Cho dù coi trọng ngươi, chủ yếu cũng là coi trọng gia thế của ngươi, xuất của , cảnh hiện tại của là lựa chọn nhất của ngươi.”

*Môn khách: là chỉ tài năng giới quý tộc thời phong kiến coi trọng và nuôi dưỡng trong nhà, để khi cần thiết thì dùng đến.

 

Lời thẳng thắn nhưng những cưới , chẳng cũng đều là vì gia thế của ?

 

Ta đột nhiên nhớ đến lời Nghiêm Cẩm Phù đó, nàng , Tư Dật Cảnh sẽ vì báo thù cho mà che//t.

 

Trong lòng chút phức tạp.

 

“Tại những điều với ? Tại bảo đừng chọn ngươi?” Ta hỏi.

 

Ánh sáng trong mắt tối : “Không , lẽ… Thẩm tiểu thư sẽ thích những thẳng thắn.”

 

Ta thực sự từng gặp nào thẳng thắn như .

 

“Vậy… Ngươi thường đến Hồng Trần Các ?” Ta nhỏ giọng hỏi.

 

Thần sắc của dịu đôi chút: “Không thường đến, nếu ngươi thích, sẽ đến nữa.”

 

Ta gật đầu, hỏi câu mà hỏi nhất: “Nếu hại , ngươi sẽ báo thù cho chứ?”

 

Tư Dật Cảnh sửng sốt, từng chữ từng chữ : “Ta sẽ để khác hại ngươi, sẽ bảo vệ ngươi bình an cả đời.”

 

Lòng khẽ động, cúi đầu, vặn vẹo chiếc khăn tay thêu trong tay: “Mẫu , thể tìm tam thê tứ .”

 

“Được, nạp .” Hắn nhàn nhạt .

 

Ta ngờ dễ chuyện như , sợ phận mà Nghiêm Cẩm Phù , lúc chỉ tìm một cọng rơm cứu mạng để nắm chặt, mà Tư Dật Cảnh chính là cọng rơm mà nắm lấy.

 

Ta cố gắng bình tĩnh đôi mắt đen của nhưng giọng vẫn nhịn mà run rẩy: “Vương gia, nguyện ý gả cho … Mong đối xử với một chút.”

 

Lần đầu tiên những lời như , căng thẳng đến nỗi môi tái nhợt.

 

Thần sắc Tư Dật Cảnh cứng đờ, đôi mắt sâu thẳm nhuốm màu mực đậm, cong môi .

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8