Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sau Khi Rời Khỏi Hầu Phủ, Ta Trở Thành Cáo Mệnh Nhất Phẩm Phu Nhân
C13

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:56:00 | Lượt xem: 1

Nói đến đây, hắn ngăn Triệu Hoài lại, nhìn chằm chằm vào mắt ta:

“Ngươi là mẫu thân nuôi của hắn, hắn nhất định sẽ tới cứu ngươi!”

Triệu Hoài bị ngăn lại, càng thêm phẫn nộ:

“Phụ thân người đang nói cái gì? Lúc này người còn trông cậy vào việc nàng có thể cứu chúng ta? Trông cậy vào nàng còn không bằng trông cậy vào quý phi nương nương, mẫu thân chính là thân biểu cô của quý phi, nếu nàng biết chúng ta bị giam vào ngục nhất định sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Cẩm Y Vệ bọn họ thì biết cái gì, ở chỗ đó ăn nói linh tinh, thế mà phụ thân còn tin lời bọn họ?”

Ta thở dài, thật không thể hiểu được tại sao Triệu Hoài lại đậu Bảng Nhãn.

Đã đến lúc này rồi, còn ngây thơ như vậy.

Đúng lúc đó, Ninh Phù vẫn luôn im lặng không lên tiếng đột nhiên hai mắt sáng lên, mạnh mẽ đứng dậy:

“Nương nương?”

Ta quay đầu, lúc này mới phát hiện Ninh Chỉ lặng lẽ xuất hiện ở ngoài cửa phòng giam, bên cạnh nàng còn có một thị vệ im lặng không lên tiếng.

Trong phòng giam âm u chẳng biết từ lúc nào đã không còn những người khác.

Ninh Chỉ còn cầm một cái lò sưởi trong tay, nàng mặc bộ cung trang màu vàng nhạt đứng ở dưới ánh đèn lờ mờ, càng làm nổi bật làn da trắng như ngọc mê hoặc lòng người, chẳng cần làm gì cũng đã đủ khiến chúng sinh say mê.

Đã lâu không gặp, khí chất của nàng càng cao quý, dung nhan càng thêm xinh đẹp.

Triệu Hoài cũng kích động nhảy dựng lên:

“Các ngươi xem, ta đã nói rồi mà, ta biết quý phi nương nương sẽ tới cứu chúng ta.”

Cửa lao được mở ra, thị vệ cũng chạy vào theo Ninh Chỉ.

Hai mắt Ninh Phù cũng tỏa sáng:

“Nương nương tới cứu chúng ta sao?”

Thậm chí Bình Dương Hầu cũng dùng ánh mắt mong đợi nhìn qua.

Trong phòng giam yên tĩnh chỉ thấy ánh nến lóe lên, thật lâu sau nghe thấy một tiếng cười nhẹ dễ nghe:

“Nghĩ cái gì vậy, các ngươi tính là cái thá gì chứ?”

Các ngươi là cái thá gì chứ?

Thanh âm vang khắp phòng giam, khiến cho bọn họ kinh ngạc trợn mắt há hốc mồm, phảng phất chưa từng nghĩ đến quý phi nương nương xinh đẹp diễm lệ lại nói ra được những lời vô tình như vậy.

Ninh Chỉ hứng thú nhìn bộ dáng dại ra của bọn họ, chậm rãi đi tới bên cạnh ta nâng ta dậy, lại quay đầu nhìn bọn họ cười tủm tỉm mở miệng:

“Đương nhiên là ta tới đón mẫu thân ta rồi.”

Ba cặp mắt trừng lớn, Bình Dương Hầu là người đầu tiên do dự lên tiếng:

“Mẫu thân của người- -”

Nói xong run rẩy đưa ngón tay về phía ta:

“Người muốn chỉ nàng ta, Thẩm Nhược Trúc?”

Triệu Hoài cũng không thể tưởng tượng nổi tiến lên một bước:

“Không thể nào, nương nương, có phải ngài lầm rồi không, mẫu thân ta mới là thân nhân của người, làm sao người có thể nhận một người đàn bà quê mùa làm mẫu thân được chứ? Ngài không biết sao, Thẩm Nhược Trúc đã ở trong thôn dã mười mấy năm, làm sao xứng làm mẫu thân của ngài, bà ta chỉ là một người thô bỉ…”

Bộp!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8