Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sau Khi Rời Khỏi Hầu Phủ, Ta Trở Thành Cáo Mệnh Nhất Phẩm Phu Nhân
C4

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:56:10 | Lượt xem: 2

4

Sau khi gặp lão phu nhân xong, ta trở lại phòng khách.

Đúng vậy, Ninh Phù cũng không muốn ta ở lại đây, nàng ta đã sắp xếp phòng dành cho khách để ta ở.

Trên bệ cửa sổ, ta nhận được thư của Ninh Chỉ.

Trong thư chỉ có hai câu:

“Mẫu thân, người đến kinh thành, sao không đến thăm con? Mẫu thân, người có muốn nàng ta ch không?

Nàng ta ở đây là chỉ Ninh Phù.

Ta thả bồ câu đưa thư đi, rồi đốt thư, con bé này, vẫn bênh vực người mình như trước.

Trưa ngày thứ hai, lão phu nhân nói muốn ăn một bữa cơm đoàn viên.

Một đám người tề tựu lại một chỗ, qua hồi lâu Triệu Hoài mới trở về.

Nó nhìn mọi người trong mắt lộ ra vẻ hưng phấn:

“Phụ thân, mẫu thân, lần này ta tiến cung, đã làm được một việc lớn.”

Trong ánh mắt chờ mong của mọi người, nó ra vẻ thần bí nói :

“Ta đã xin cho mẫu thân được phong cáo mệnh.”

Ninh Phù lúc này há hốc miệng, vui mừng phát khóc:

“Thật sao?”

Ninh Phù chỉ là bình thê, mà bình thê thì không xứng có cáo mệnh.

Năm đó Bình Dương Hầu dùng công lao muốn đoạt lại cáo mệnh của ta cho Ninh Phù, đã bị thánh thượng cự tuyệt.

Cho dù cáo mệnh là ta đã không còn nữa, cũng không thể phong nó cho Ninh Phù.

Nhưng hôm nay trưởng tử của ta nói nó đã xin cáo mệnh cho Ninh Phù.

“Tuyệt đối chính xác.”

Triệu Hoài hưng phấn gật đầu, ánh mắt liếc qua người mẫu thân ruột thịt như ta, có vài phần xấu hổ, rất nhanh hắn đã quay đầu đi.

“Thánh thượng đã đáp ứng, rất nhanh sẽ có thánh chỉ ban xuống. Thánh thượng nói, ‘ngươi cùng Tạ ái khanh đều vì nàng thỉnh phong, vậy trẫm đáp ứng là được.’ Đúng rồi, từ khi nào thì mẫu thân quen biết Tạ thượng thư Tạ Cập Nguyên thế, sao hắn lại giúp mẫu thân thỉnh phong cáo mệnh?”

Ta giật mình, trong lòng có một suy đoán không chân thực lắm.

Thánh Thượng rốt cuộc có nhận ra mẫu thân mà Triệu Hoài nhắc đến rốt cuộc là ai không?

Ninh Phù cũng ngây ngẩn cả người, rất nhanh đã nở nụ cười dịu dàng:

“Ta từng vô tình gặp Tạ đại nhân trong cung, Tạ đại nhân nhìn ta hồi lâu, nói là nhìn thấy ta liền nhớ tới dưỡng mẫu của hắn, không biết có phải vì nguyên nhân này hay không.”

Ta rũ mắt, ép cảm xúc trong lòng xuống.

Triệu Hoài cũng gật đầu, cười theo:

“Cũng đúng, khuôn mặt mẫu thân hiền lành, khó trách Tạ đại nhân sẽ nhớ tới dưỡng mẫu của hắn. Nhân duyên của mẫu thân thật tốt, lại thêm nể tình quý phi, tự nhiên có cơ hội hơn người khác rất nhiều.”

Nói xong, nó lại khẽ liếc mắt nhìn ta một cái.

Ta nở nụ cười nhàn nhạt, không nói gì.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8