Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sau Khi Rời Khỏi Hầu Phủ, Ta Trở Thành Cáo Mệnh Nhất Phẩm Phu Nhân
C6

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:56:08 | Lượt xem: 2

5.

Trên đường về phòng, ta bị Bình Dương Hầu ngăn lại.

Ánh mắt hắn sâu thẳm nhìn chằm chằm ta, tràn ngập tính toán khác:

“Sao chưa từng nghe nàng nhắc đến việc nàng là mẫu thân nuôi của Tạ Cập Nguyên?”

Ta có chút buồn cười:

“Nói làm gì? Có liên quan đến ngài sao?”

Hắn vừa vội vừa giận, không tự chủ được tiến lên một bước:

“Sao có thể không liên quan? Nàng cũng biết hiện giờ Tạ Cập Nguyên là sủng thần trước mặt thánh thượng, hắn thuận miệng nói một câu là có thể chống đỡ nhà chúng ta làm bao nhiêu chuyện.”

Nói xong lại hạ giọng:

“Hầu phủ đang ngày càng suy bại, Thánh Thượng gần đây lại có ý để ta ra ngoài làm việc, nếu nàng có thể để Tạ đại nhân nói tốt vài câu –“

Giọng ta lạnh như băng:

“Triệu Vân Dương, ngươi không biết xấu hổ à?”

Sắc mặt hắn trở nên cứng ngắc:

“Ngươi có ý gì? Ngươi là Bình Dương hầu phu nhân, phu thê chúng ta là một, vinh cùng vinh, suy cùng suy. Ta thăng quan, chẳng lẽ ngươi không được hưởng lợi sao!?”

Bình Dương hầu phu nhân?

Ta nở nụ cười châm chọc.

“Ngươi chắc chắn ta là Bình Dương hầu phu nhân sao?”

Hắn nghẹn họng, xanh mặt:

“Đương nhiên là nàng rồi, nếu nàng đã trở lại, ta sẽ bảo Phù nhi trả lại vị trí ấy cho nàng, nàng vẫn là đương gia chủ mẫu của Hầu phủ. Nàng cũng đừng náo loạn với ta nữa, nàng là dưỡng mẫu của Tạ đại nhân, mấy ngày nữa cũng có thể mời hắn đến nhà chiêu đãi một chút, Hoài nhi vừa mới đỗ đạt, cũng là lúc đang cần mạng lưới quan hệ.”

Hắn phân phó rất tự nhiên, giống như sự ngăn cách xa lạ giữa ta và hắn sau nhiều năm chưa từng tồn tại.

Thậm chí hắn tin rằng chỉ cần hắn chịu hồi tâm chuyển ý, chỉ cần hắn nói một câu, ta vẫn sẽ là Thẩm Nhược Trúc cam tâm tình nguyện vì hắn xông pha khói lửa của trước kia..

Ninh Phù tự mình đưa sổ sách tới, ngay cả hạ nhân, cô cô đắc lực cũng theo nàng tới vấn an ta.

Bộ dáng hiền thục dễ gần của nàng vẫn như cũ, ở trước mặt ta nhẹ giọng nói:

“Sau này, đại phu nhân mới là đương gia chủ mẫu của Hầu phủ, các ngươi tìm phu nhân là được.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8