Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sau Khi Rời Khỏi Hầu Phủ, Ta Trở Thành Cáo Mệnh Nhất Phẩm Phu Nhân
C8

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:56:06 | Lượt xem: 2

6.

Người đầu tiên tìm đến cửa là trưởng tử của ta.

Lúc đó ta đang uống trà, hắn đoạt lấy chén trà của ta, trợn mắt nhìn:

“Thẩm Nhược Trúc, ngươi dám khi dễ mẫu thân ta? Muốn đoạt quyền quản gia của nàng thì cũng thôi đi, vậy mà còn dám khinh nhục nàng, đừng tưởng rằng có Tạ Cập Nguyên chống lưng cho ngươi mà dám tác oai tác quái trong phủ, sớm muộn gì ta cũng sẽ khiến ngươi hối hận về việc mình đã làm hôm nay.”

Dứt lời, nó hung hăng đập nát cái chén, hừ lạnh một tiếng rồi tông cửa xông ra ngoài.

Đến buổi tối, Bình Dương Hầu cũng tới.

Hắn cố gắng khắc chế vẻ tức giận trên mặt, nói:

“Ta biết ngươi nhàn tản quen rồi không muốn quản gia, không muốn làm thì thôi, ngày mai ngươi mời Tạ Cập Nguyên đến nhà, ta có lời muốn nói với hắn.”

Ta nhíu mày vừa muốn nói chuyện lại bị hắn cắt ngang:

“Thẩm Nhược Trúc, việc này nàng không được phép từ chối.”

Nói xong, giọng hắn mơ hồ mang theo uy hiếp:

“Ngươi cũng không muốn bị đuổi ra khỏi Hầu phủ lần nữa chứ?”

Ta đột nhiên nở nụ cười, thì ra hắn vẫn cho rằng ta là ham muốn vinh hoa phú quý của Hầu phủ phú quý nên mới trở về vào lúc này.

Ta ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt hắn, gằn từng chữ:

“Triệu Vân Dương, chúng ta hoà ly đi.”

Hai mắt hắn đột nhiên mở to, không thể tin nổi nhìn ta, giọng nói bỗng nhiên cất cao lên:

“Nàng nói cái gì?”

“Ta nói, chúng ta hòa ly đi, từng cọng cây ngọn cỏ trong phủ, bao gồm nhi tử của chúng ta, tất cả đều là của ngươi, ta chỉ cần một phong thư hòa ly. Lần này ta hồi phủ ngoại trừ muốn thăm lão phu nhân, còn muốn cùng ngươi hòa ly. Ta đã gặp được lão phu nhân rồi, vốn định ngày mai đi tìm ngươi chính thức bàn về việc này, chẳng qua nếu ngươi đã nhắc tới, tiện đây ta cũng nói luôn. Ta nguyện ý bị đuổi ra Hầu phủ, chỉ cần ngươi cùng ta hòa ly.”

Hắn run rẩy chỉ ngón tay về phía ta, một hồi lâu mới kịp phản ứng, nghẹn ra một câu:

“Ngươi — mơ tưởng, loại nữ nhân đã lưu lạc bên ngoài bao nhiêu năm như ngươi chỉ xứng bị bỏ rơi, còn dám đòi hòa ly? Nằm mơ!”

Ta cười khổ lắc đầu, đã biết sẽ không thuận lợi từ sớm, quả nhiên là như thế.

Ta lại đi tìm lão phu nhân.

Thần trí bà đã không còn tỉnh táo nữa, nhưng vẫn có thể nhận ra ta chỉ bằng một cái nhìn.

Bà ấy nắm lấy tay ta và bật khóc:

“A Trúc, Hầu phủ có lỗi với con, có lỗi với con.”

Ta cắn chặt môi dưới, cố nén nước mắt vào trong.

Trong phủ này, rốt cuộc cũng chỉ có một người từ đầu tới cuối đều đối tốt với ta, đều hướng về ta.

Lúc tỉnh táo, đôi mắt đục ngầu của bà chảy xuống nước mắt.

“Chỉ sợ tai hoạ sắp ập tới Bình Dương Hầu phủ. Là do ta không có dạy dỗ con cái cho tốt. Ta thẹn với Hầu gia thẹn với Hầu phủ, cũng thẹn với con.”

Bà là một lão thái thái mẫn cảm, bà biết rõ tài năng của Bình Dương Hầu khiến Hầu phủ không nhìn thấy bất kỳ tương lai nào.

Cổ tay của ta bị bà nắm rất chặt, thanh âm khàn khàn:

“A Trúc, có thể cầu xin con, sau khi ta ch nhặt xác cho ta được không?”

Thấy ta trầm mặc, bà lại bổ sung một câu:

“Thời gian của ta không còn nhiều, sẽ không tốn của con nhiều thời gian đâu…”

Ta đã hứa với bà ấy.

Mặc kệ bà ấy có mục đích gì, ít nhất bà là người duy nhất đã từng bảo vệ ta.

Chẳng qua là ở lại trong phủ thêm một thời gian ngắn mà thôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8