Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sau khi sống lại, mụ chị dâu đe không nuôi mẹ tôi lúc về già phát điên rồi
08

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:56:54 | Lượt xem: 1

8

Đồ thần kinh, còn đòi đến bệnh viện phá bỏ đứa bé, giờ chị ta mà mang thai thì nó cũng đã thành hình đâu.

Cơ thể chị ta có chút vấn đề, không dễ mang thai.

Đời trước mẹ tôi bỏ ra vô số tiền, mời vô số bác sĩ mới khiến chị ta thành công mang thai đấy chứ.

Nhưng sau khi mang thai, chị ta làm trời làm đất, coi bản thân thành Hoàng Thái Hậu luôn.

Sau khi sinh con thì càng tác quai tác quái, ngày nào cũng coi mẹ tôi như bảo mẫu.

Chị ta sang chảnh đi khắp nơi.

Còn phàn nàn mẹ tôi ăn mặc lôi thôi, còn cho con chị ta mặc đồ xấu.

Chỉ cần có người khen đứa nhỏ, thì đều là công lao của chị ta.

Nhưng nó chỉ cần bị bệnh thì lại do mẹ tôi chăm không tốt.

Chỉ hơi không hài lòng thì liền đánh chửi.

Mà mẹ tôi luôn nén giận, không dám phản kháng một câu.

Trần Mẫn đến bệnh viện thật, khi đi hưng phấn khi về tức giận.

Bởi vì chị ta không có thai, hơn nữa bác sĩ còn cho chị ta nghe tin như sét đánh giữa trời quang.

Rằng cơ thể chị ta không dễ mang thai, cần bồi bổ điều dưỡng kĩ.

Chị ta phát điên.

Nằm trong nhà không dậy nổi.

Thậm chí ngày ngày khóc sướt mướt.

Anh tôi đau lòng muốn chết, dỗ dành.

“Không sao, không sao, không sinh con cũng khống sao.”

Không thể không nói, anh tôi thích chị ta thật đó, thế này những vẫn không rời không bỏ, vẫn coi chị ta là tâm can bảo bối.

Rốt cuộc Trần Mẫn thành thật được một thời gian, không làm trời làm đất nữa.

Mẹ tôi tiếp tục  lên công ty hô mưa gọi gió, không ở nhà hầu hạ chị ta.

Bà dọn đến biệt thự ở cùng tôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8