Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sau khi sống lại, mụ chị dâu đe không nuôi mẹ tôi lúc về già phát điên rồi
09

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:56:55 | Lượt xem: 2

9

Tôi cho rằng chắc sẽ gió êm sóng lặng được một thời gian cơ.

Ai mà ngờ, chưa được bao lâu, người nhà chị ta lại bắt đầu làm yêu.

Cả nhà bọn họ dẫn theo cả cô bạn gái của em trai Trần Mẫn xông vào biệt thự của tôi.

Vừa vào cửa đã bắt đầu tham quan khắp nhà.

Tôi đang ngủ, bị tiếng cãi cọ ồn ào dưới nhà đánh thức.

“Em dâu, lại đây chị cho em xem bố cục căn biệt thự.”

“To quá đi, chị, nhà mình giàu thật đấy.”

“Tất nhiên, biệt thự không to sao cho được, chờ em kết hôn với em trai chị cứ đưa bố mẹ qua đây ở cho tuyệt đối thoải mái.”

“Vâng, cảm ơn chị, chị tốt với chúng em quá.”

Tôi với mẹ ngơ ngác nhìn nhau.

Trần Mẫn như không nhìn thấy chúng tôi trên lầu.

Chị ta vung tay lên dẫn mọi người lên trên.

Trực tiếp vọt vào phòng mẹ tôi.

“Căn phòng này lớn nhất, em dâu, sau này hai đứa lấy phòng này làm phòng ngủ chính, em xem, ánh mặt trời cũng tốt, ban công còn to hơn phòng khách nhà chúng ta.”

“Dạ, em thích phòng này.”

“Còn có phòng bên cạnh nữa, hơi nhỏ hơn chút, đến lúc đó cho con mấy đứa làm phòng em bé, ở gần chùng nhau chăm con.”

“Bố mẹ ở dưới lầu cho đỡ phải leo lên leo xuống bất tiện.”

Trần Mẫn sắp xếp, mấy người kia vừa lòng gật đầu.

Sôi nổi giơ ngón tay cái với Trần Mẫn.

“Ây dô, quả không phí công mẹ nuôi dưỡng con gái cưng, nó lớn nó trả lại cho bố mẹ căn biệt thự lớn thế này.”

Mẹ nhìn tôi, yên lặng móc điện thoại ra, sau đó xuống sô pha dưới lầu ngồi uống cà phê.

Mặc bọn họ tham quan.

Giờ cứ vui cho đã đi, không lát nữa lại buồn.

Cứ tưởng đồ đã tới tay, lại bị người ta lấy về, đau khổ cỡ nào.

Còn không bằng chưa từng có được.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8