Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sau khi sống lại, mụ chị dâu đe không nuôi mẹ tôi lúc về già phát điên rồi
12 – Hết

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:56:45 | Lượt xem: 2

12

Cuối cùng, anh tôi đành kéo chị ta về.

Chị ta chưa từ bỏ ý định, vừa đi vừa kêu to.

“Các người cứ chờ đấy cho tôi, mụ già sống dai, có ngày bà sẽ ch.ết, công ty này sớm muộn gì cũng là của tôi.”

“Còn cả đám nhân viên có mắt không tròng kia nữa nhé, cứ cẩn thẩn vào, bà mày chỉ có sa thải hết.”

Chời chời, chị ta nói không cắt cơn, mà nghe chị ta nói, mẹ tôi sợ quá, vội đi tìm luật sư, lập tức viết giấy chuyển nhượng một phần cổ phần.

Mấy tiếng sau, công ty là của tôi.

Gì vậy trời.

Tôi cầm tờ giấy chuyển nhượng.

“Mẹ, con nhặt được của hời nè?”

Mẹ lườm tôi.

“Nói vậy là, đời trước mẹ không cho con cổ phần?”

Tôi chỉ đùa thôi.

Mẹ tôi trước giờ luôn công bằng, đời trước có chia đều cổ phần.

Nhưng, Trần Mẫn không vui, làm trò trước mặt nhân viên tát mẹ tôi một tát.

Khiến mẹ mất mặt, buồn bực đã lâu.

Đời này, sau khi Trần Mẫn biết chuyện, tức giận ba ngày không ăn cơm.

Nhưng anh tôi thì không để ý mấy chuyện này, nên khuyên chị ta mãi.

Nhưng bà mẹ nằm liệt giường của chị ta còn đổ thêm dầu vào lửa.

Nằm ở trên giường bày mưu.

Quả nhiên, cái loại không có não như Trần Mẫn lại bị mẹ chị ta lừa dối.

Chị ta lén lấy d.a.o kề lên cổ tôi, bắt mẹ tôi chuyển cổ phần sang cho chị ta.

Trời má, đúng là đồ điên.

Tôi xác nhận lần nữa, chị ta là đồ điên thật.

Chị ta kích động múa may d.a.o nhọn.

“Mụ già, mau chuyển cổ phần sang cho tôi, nếu không, tôi xử luôn đứa con gái này của bà.”

Mẹ tôi nhìn cái thứ gàn bướng hồ đồ ấy.

“Trần Mẫn, đời này của chị, đều bị mẹ chị hại.”

Nhưng không sao.

Cái gì cũng nghe mẹ, mấu chốt là mẹ chị ta chưa bao giờ nghĩ ra được ý tưởng hay.

Lúc chị ta chuẩn bị chọc tôi một dao, cảnh sát liền nổ s.úng, viên đạn xuyên qua cơ thể chị ta.

Trần Mẫn điên khùng rốt cuộc ngừng lại.

Anh tôi cuối cùng cũng nghĩ mà sợ, anh dung túng cho Trần Mẫn, rốt cuộc lại khiến chị ta gieo gió gặt bão.

“Huệ Huệ, xin lỗi em, suýt nữa anh phạm sai lầm lớn rồi.”

Anh đưa bà mẹ bị liệt của Trần Mẫn về nhà mụ, sau đó lên công ty cẩn thận làm việc.

Nghe nói mụ già liệt kia còn to mồm ồn ào, muốn mẹ tôi mỗi tháng cho mụ tiền, cho mụ dưỡng lão.

Thật là gàn bướng hồ đồ.

Đi ch.ết hết đi!

Một nhà tâm thần!

Cuối cùng tôi và mẹ cũng có cuộc sống êm đẹp.

Cuộc sống hạnh phúc!

Cuộc sống tốt đẹp!

( Hết )

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8