Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sau Khi Sống Lại, Tôi Lựa Chọn Không Cứu Người
Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:57:03 | Lượt xem: 2

1.

 

“Cứu tôi! Cứu tôi với!”

 

Tôi nghe thấy tiếng kêu cứu của một cô gái xa lạ.

 

Vừa mở mắt ra, quang cảnh và đám đông quen thuộc đã đập vào mắt tôi.

 

Tôi vô thức liếc nhìn màn hình điện thoại.

 

Ngày 1 tháng 3 năm 2024.

 

Tôi đã sống lại, sống lại vào thời khắc trước khi liều mạng nhảy xuống cứu người.

 

Lúc này, Wechat hiện ra thông báo có tin nhắn mới từ mẹ tôi:

 

“Con trai ngoan, mẹ đã nấu xong thịt kho tàu mà con thích ăn nhất rồi! Con sắp về đến nhà chưa?”

 

Kiếp trước, khi nghe thấy tiếng kêu cứu từ dưới lòng sông, tôi thậm chí còn chưa kịp trả lời tin nhắn của mẹ mà đã lao người về phía đó.

 

Không ngờ rằng từ đây âm dương cách biệt.

 

Ở huyện của chúng tôi có một con sông, năm nào cũng có một số người bất chấp cảnh báo để ra câu cá bơi lội, ngoài ra còn có cả những người 44 vì nghĩ quẩn trong lòng.

 

Cô gái tên là Mạnh Dao Dao kia là một trong số những người 44 vì tình, ban đầu chỉ muốn giả vờ nhảy sông để níu kéo bạn trai, kết quả là biến khéo thành vụng, cả người trượt chân rơi thẳng xuống sông.

 

Mạnh Dao Dao vừa chạm vào mặt nước đã thấy hối hận, liên tục quờ quạng và hét to “Cứu tôi!”

 

Kiếp trước, tôi không ngần ngại mà nhảy xuống ngay.

 

Từ nhỏ tôi đã thích bơi lội và có kỹ năng khá tốt, vì vậy, tôi cảm thấy cứu một cô gái chỉ là chuyện nhỏ.

 

Nhưng lúc ấy Mạnh Dao Dao đang vùng vẫy dữ dội, hai bàn tay ôm chặt lấy người tôi, trực tiếp dìm tôi xuống dưới.

 

Tôi yêu cầu cô ta thả lỏng người ra, cô ta không chịu hợp tác mà chỉ muốn trèo lên người tôi.

 

Sau đó, tôi vòng tay đỡ ở dưới mông, cho Mạnh Dao Dao một cơ hội để ngoi đầu lên trên mặt nước.

 

Kết quả là cô ta đã lấy oán báo ơn, hung hăng đá mạnh vào đầu tôi.

 

Mạnh Dao Dao đã được cứu sống, còn tôi thì choáng váng đầu óc, rốt cuộc cũng không thể nổi lên được nữa.

 

Hai ngày sau, t.h.i t.h.ể trương phồng của tôi được vớt lên bờ.

 

Khi bố mẹ nhìn thấy t.h.i t.h.ể của tôi, họ đã trực tiếp ngất đi.

 

Nhưng Mạnh Dao Dao lại làm như không có việc gì, không hề an ủi và cảm ơn bố mẹ tôi một câu.

 

“Tôi đâu có bắt anh ta cứu tôi…” Mạnh Dao Dao ác ý đổi trắng thay đen: “Con trai ông cố ý sờ m.ô.n.g tôi dưới nước, nếu con trai các người không chec thì chắc chắn tôi sẽ kiện anh ta tội q.u.ấ.y r.ố.i t.ì.n.h d.ụ.c!”

 

“Cô có lương tâm hay không?”

 

Mẹ tôi khóc đến tê tâm phế liệt:

 

“Con trai tôi đã hy sinh mạng sống của mình để cứu cô! Sao cô có thể nói về nó như vậy? Cô có còn là con người không?”

 

“Chúng mày cố tình gây rối để tống tiền nhà tao đúng không? Tao nói cho mà biết, nhà tao không có tiền!” mẹ Mạnh Dao Dao càng ngang ngược vô lý: “Con gái tao nói đúng, con trai chúng mày cứu người là giả, q.u.ấ.y r.ố.i là thật! Tao muốn đi kiện thằng khốn đó!”

 

Thật đáng buồn, tôi thực sự đã cứu được một tên s.ú.c sinh.

 

Bố mẹ không thể nói lý được với gia đình Mạnh Dao Dao nên chỉ có thể đi lo liệu tang lễ cho tôi trước.

 

Nhưng trên đường đi hỏa táng, bởi vì tinh thần của bố không ổn định nên đã vô tình gây ra tai nạn giao thông.

 

Cả bố và mẹ đều chec ngay tại chỗ.

 

2.

 

“Có ai biết bơi không? Mau nhảy xuống cứu con gái tôi!”

 

Một tiếng hét đã đánh vỡ hồi ức của tôi.

 

Lúc này, trước mặt tôi có một bác gái khoảng hơn 50 tuổi đang đứng bên bờ sông hò hét.

 

Đó chính là mẹ của Mạnh Dao Dao, Tiền Quế Hoa.

 

Tình huống bây giờ giống hệt như kiếp trước.

 

“Xin mọi người hãy rủ lòng thương xót mà cứu lấy con gái tôi!”

 

Bà ta khóc lóc cực kỳ chân thành.

 

Trên thực tế, chính bà ta là người đã xúi giục con gái mình chơi trò một khóc hai náo ba thắt cổ, chắc chắn là anh bạn trai kia cũng không chịu nổi gia đình này nên mới quyết định chia tay với Mạnh Dao Dao.

 

Bên bờ sông không có nhiều người lắm, phần lớn những người đi ngang qua đều đứng một bên quan sát và chờ đợi.

 

Tiền Quế Hoa nhìn quanh rồi bất ngờ nắm lấy tay tôi:

 

“Không phải cậu sống cùng khu với nhà tôi hay sao? Trước đây cậu từng đoạt giải bơi lội đúng không? Mau nhảy xuống cứu con gái tôi lên đi!”

 

Tiền Quý Hoa vừa đẩy tôi về phía bờ sông vừa nói:

 

“Nhanh cái chân lên! Nhảy xuống luôn đi!”

 

Tôi giật tay ra, nhìn bà ta như nhìn kẻ bị thiểu năng trí tuệ:

 

“Bác là ai? Cháu không biết bơi, có ngã xuống đấy cũng là đi nộp mạng!”

 

“Sao cậu lại không biết bơi chứ?”

 

Tiền Quý Hoa nhìn tôi một lượt từ trên xuống dưới, vẫn chưa từ bỏ ý định của mình.

 

3.

 

Kiếp trước, tôi ngây thơ tin rằng nhân chi sơ, tính bản thiện. Tuy thi thoảng có nghe nói qua về mấy chuyện như giúp người già rồi bị ăn vạ, nhưng bản thân tôi cũng từng chứng kiến không ít những câu chuyện cảm động.

 

Nhưng mà, lòng tốt của tôi đã khiến tôi phải trả giá bằng tính mạng của mình và bố mẹ, nhà tan cửa nát.

 

Tốt nhất là vẫn nên ngoảnh mặt làm ngơ và tôn trọng vận mệnh của người khác thì hơn.

 

Tôi không muốn bố mẹ phải chịu cảnh người đầu bạc tiễn kẻ tóc xanh, cũng không muốn cả nhà cùng nhau đoàn tụ ở dưới suối vàng.

 

Tiền Quế Hoa lại chú ý đến một anh trai khác, vội vàng chạy đến kéo tay anh ấy:

 

“Tôi xin cậu, xin cậu hãy cứu con gái tôi!”

 

 Anh trai vung tay:

 

“Xin lỗi chị, tôi cũng không biết bơi!”

 

“Mày, mày và mày, cả mấy người kia nữa! Tất cả nắm tay nhau nhảy xuống tạo thành tường người để cứu con gái tao lên mau! Con gái tao sắp chec đuối rồi!!!”

 

Tiền Quế Hoa thấy không ai động đậy gì thì bắt đầu bắt cóc đạo đức:

 

“Con gái tao mà có mệnh hệ gì thì tao sẽ không tha cho lũ chúng mày! Một lũ vô nhân tính thấy chec mà không cứu!”

 

Cuối cùng, Mạnh Dao Dao vẫn được cứu lên, là do một ông bác câu cá lâu năm chọc gậy tre xuống câu lấy quần áo của cô ta, kéo được cô ả lên bờ.

 

Nhưng kiếp này Mạnh Dao Dao không được cứu giúp kịp thời, lúc được kéo lên bờ đã ngất xỉu vì uống quá nhiều nước.

 

Ông bác câu cá có biết một số phương pháp sơ cứu, trực tiếp tiến hành hồi sức tim phổi cho Mạnh Dao Dao.

 

Vậy nên Mạnh Dao Dao mới có thể kiên trì mà sống sót cho tới lúc xe cứu thương đến nơi.

 

Trước khi Tiền Quế Hoa lên xe cứu thương còn không quên uy h.i.ế.p tôi và anh trai kia.

 

“Lũ khốn thấy chec mà không cứu, chúng mày chờ đấy cho tao. Tao sẽ kiện hết chúng mày!”

 

Anh trai kia hung hăng phỉ nhổ bà ta, còn quay sang hỏi tôi:

 

“Cậu em quen biết bà cô kia không? Tôi nghĩ bà ta điên rồi! Có mẹ kiểu này thì con gái bà ta xứng đáng bị chec đuối!”

 

Tôi xua tay tỏ vẻ không quen, lại nhìn thoáng qua ông bác vừa mới cứu người.

 

Có kinh nghiệm từ cái chec của kiếp trước, tôi luôn cảm thấy ông bác kia sẽ dẫm vào vết xe đổ của tôi.

 

Hy vọng chỉ là do tôi suy nghĩ quá nhiều.

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8