Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sau Khi Trọng Sinh Ta Trở Thành Sủng Ái Của Thái Tử
Phần 10

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:58:59 | Lượt xem: 2

22

Nhưng sau vài chậu nước lạnh dội xuống, nàng nhanh chóng tỉnh lại.

Nhìn ta, đôi mắt nàng đỏ ngầu, gương mặt méo mó, ánh mắt như muốn xé xác ta thành trăm mảnh:

“Thẩm Uyển Như, ta thực muốn g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi!”

Nhìn dáng vẻ nàng nghiến răng nghiến lợi, ta chỉ thấy buồn cười.

Ta tùy tiện ném đầu của Lâm Tiểu Nương cho con ch.ó sói bên cạnh.

Nhìn nàng, ta cười vài tiếng, rồi mới nhẹ nhàng cất lời:

“Đáng tiếc, ngươi không có cơ hội đâu.”

“Gã công tử bột kia gia cảnh ngày càng sa sút, vì một vạn lạng vàng mà liều mạng, nhưng ta là người trọng chữ tín, tự nhiên sẽ bảo vệ hắn.”

“Ồ đúng rồi, mẫu thân ngươi trong cơn tức giận đã đánh gã công tử đó gần chết. Chậc chậc, ngươi nói xem, nếu hắn còn sống, sẽ đối xử với ngươi thế nào đây?”

Ngay giây tiếp theo, ta khẽ vỗ tay.

Két một tiếng, một người què đẩy cửa bước vào.

Hắn chính là gã công tử bột kia.

Gã nhìn Thẩm Miên Nhu bị trói, ánh mắt căm phẫn như có thể phun ra lửa.

Hắn quỳ xuống trước mặt ta, dập đầu cảm tạ, nói rằng sẽ không bao giờ quên ơn cứu mạng của ta.

Dù sao, cũng chính ta đã cứu hắn khỏi tay Lâm Tiểu Nương.

Thấy ánh mắt đầy căm hận của hắn, ta hài lòng gật đầu.

Sau đó đặt con d.a.o găm vào tay hắn, đóng cửa lại rồi từ từ rời đi.

Phía sau lưng ta, lập tức vang lên tiếng kêu gào thảm thiết, van xin tha mạng của Thẩm Miên Nhu.

23

Khi thời gian ta và Thái tử bên nhau ngày càng nhiều, mối quan hệ giữa ta và chàng càng trở nên thân thiết.

Mỗi khi hạ triều, chàng đều vội vàng đến Đông cung, cùng ta chia sẻ những câu chuyện thú vị về triều chính.

Ánh mắt chàng nhìn ta, càng thêm vài phần tình ý.

Ta cũng dần dần yêu quý vị phu quân luôn đối xử rất tốt với ta này.

Về phần Quý phi.

Vì chuyện của Thẩm Miên Nhu, bà có phần ác cảm với Quốc công phủ, tự nhiên đối với ta cũng tăng thêm vài phần không hài lòng.

Ta biết, hôm đó bà vốn định xử trí ta.

Nhưng vì ta đang mang song thai long phụng của nhi tử bà.

Bà từ lâu đã thúc giục Thái tử sinh con nối dõi, nay ta đã có hoàng tử và công chúa, thêm vào đó ta tự nguyện sao chép kinh Phật trong một tháng, để tỏ rõ tội lỗi vì dạy dỗ không nghiêm.

Bà đã quở trách ta một phen, rồi cũng tha thứ cho ta.

Hơn nữa, mẫu thân ta là An Lạc quận chúa, từ nhỏ đã được Thái hậu yêu thương.

Vì thế ta cũng có thể nói vài lời trước mặt Thái hậu.

Sau khi mẫu thân qua đời, Thái hậu càng thêm thương yêu ta.

Để lấy lòng Thái hậu, bà mới chọn ta làm Thái tử phi.

Giờ đây, bà cũng không muốn vì chuyện của người muội muội cùng cha khác mẹ mà hủy hoại quân cờ này.

24

Lúc này, cung nhân tới báo, nói rằng có người cầu kiến.

Nghe đến cái tên quen thuộc, khóe miệng ta khẽ nở một nụ cười, liền truyền lệnh cho hắn vào.

Đó chính là gã công tử bột kia.

Hắn thấy ta, liền quỳ xuống dập đầu, sau đó mang ra một cái hộp.

Bên trong là Thẩm Miên Nhu đã bị làm thành nhân trệ.

Nghe hắn nói, Thẩm Miên Nhu chịu đựng được vài tháng.

Cho đến khi toàn thân không còn chỗ nào lành lặn, mới tắt thở.

Nhìn cái hộp gỗ thấm đẫm máu, ta lập tức dùng khăn che miệng, ra hiệu cho cung nhân mở ra, sau đó nhanh chóng mang đi.

Vì đang mang thai, ta không thể nhìn thấy cảnh m.á.u me.

Ta bảo cung nhân đỡ hắn đứng dậy, sau đó gật đầu với hắn:

“Ngươi làm rất tốt, không làm bản cung thất vọng. Về chức vị của phụ thân ngươi và số bạc cần thiết, ta sẽ quan tâm thêm.”

Nhìn bóng dáng hắn rời đi, ta nói với cung nhân:

“Thứ dơ bẩn trong hộp gỗ này, mang đi cho chó ăn.”

Cung nhân nhận lệnh mà đi, nhìn ác khuyển nuốt chửng từng miếng, trên mặt ta nở một nụ cười rạng rỡ.

Sau đó, ta cầm lên tay mảnh vải thêu, thêu vài bộ y phục ngủ cho Thái tử.

Nhìn đôi rồng đang vờn châu trên đó, ta cười lớn sảng khoái.

Giờ đây, đại cừu đã báo, những ngày tháng ngọt ngào như mật, về sau chắc chắn sẽ còn mãi…

(***Hết***)

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8