Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Thức Tỉnh Hệ Thống Trà Xanh
CHƯƠNG 2: CÓ THỂ XÀO KHÔNG?

Cập nhật lúc: 2026-03-16 02:00:26 | Lượt xem: 2

Giọng rùa nhỏ từ xa truyền tới:

“Đầu to à, cô phải bình tĩnh.”

Có lẽ tôi cũng thuộc dạng gan lớn. Trong tình huống này vẫn có thể tranh luận với nó.

“Tại sao là đầu to?”

“Lạt Điều = đầu não = đầu to. Đầu = não. Nên đầu não = đầu to.”

Phá án rồi, con rùa nhỏ này đúng là thần thánh của môn cân bằng đẳng thức.

Cái gì cũng có thể đem ra để cân.

(Từ “Dao”: âm một, trong tiếng Đông Bắc, có nghĩa là cân đo.)

Tôi đã bình tĩnh lại.

Tình huống này chỉ có thể giải thích rằng: Anh ta hoàn toàn không uống cốc sữa có thuốc xổ.

Trên bàn chỉ có hai cốc sữa. Một ly là của tôi, một ly là của anh ta.

Anh ta uống một cốc không có thuốc xổ.

Vậy… ai đã uống cốc còn lại nhỉ?

Câu trả lời đã rõ ràng. Đáp án chính là những luồng khí liên tục đang thoát ra từ tôi.

Sau khi uống thuốc cầm hơi, tôi đã thành công được giải cứu.

Bên ngoài nhà vệ sinh, bạch nguyệt quang xịt hai bum nước hoa lên người tôi.

Chẳng thà đừng xịt còn hơn.

Cảm giác này giống như xịt nước hoa trong cửa hàng bán lẩu ốc và đậu phụ thối vậy.

Cái mùi đó…

Ngay cả chú Hai của nam chính ngửi cũng phải khen.

Bạch nguyệt quang đỡ tôi đi đến hàng ghế ngồi ở sân bay.

Trên ghế, hai bóng người trong bộ vest chỉnh tề đang ngồi thẳng tắp, quay lưng về phía chúng tôi.

Giác quan thứ sáu của tôi mách bảo: Người đàn ông ngồi cạnh nam chính, không dễ đối phó.

Tôi ngẩng đầu lên,

“Ờm, cậu có biết người ngồi cạnh Ngôn Dụ… Ấy!”

Chưa kịp nói hết câu, bạch nguyệt quang đã kéo tay tôi, vẻ mặt tức giận đùng đùng đi về phía hai người kia.

Đến nơi, cô ấy kính cẩn gật đầu chào người đàn ông bên cạnh nam chính,

“Chú Hai, ngài cứ ngồi đây, cháu có chuyện cần nói với Ngôn Dụ.”

Nói xong, cô ấy kéo nam chính đứng dậy, đi về phía cửa sổ lớn ở sân bay.

Tôi tiếc vì không thể đưa bạch nguyệt quang đi, thở dài rồi ngồi xuống chỗ của nam chính.

“Thở dài cái gì?”

Nghe giọng nói này, tôi chợt nhớ ra bên cạnh mình còn có người.

“À, không có gì…”

Tôi ngừng lại.

Người đàn ông bên cạnh có nét mặt gần như hoàn hảo.

Làn da màu nâu lúa mạch, sống mũi cao, môi mỏng hơi mím lại, đôi mắt đào hoa toát lên chút dịu dàng, và nốt ruồi lệ nơi khóe mắt tạo nên vẻ cuốn hút đầy quyến rũ.

Tôi hỏi hệ thống về mối quan hệ giữa ba người này.

Cuối cùng rút ra kết luận:

Người đàn ông này là chú Hai của nam chính, và cũng là chú Hai của nữ chính.

Thật là một mối quan hệ kỳ lạ.

Khụ, tôi rút lại những lời vừa nói.

Mùi tử khí kia không thể để cho chú Hai tốt của tôi, à không, người chồng tốt của tôi ngửi được.

Chú Hai của nam chính tên là Cố Thanh Yến, và anh ấy hoàn toàn phù hợp với tiêu chuẩn thẩm mỹ của tôi.

Tôi vô thức nghĩ thầm trong lòng:

“Với diện mạo này… thích hợp để xào.”

Hệ thống rùa nhỏ không lên tiếng.

Tôi gọi vài lần mà nó vẫn im lặng.

Tôi thò tay vào túi, tìm được con rùa nhỏ, gõ gõ vào mai của nó, cố gắng hỏi trong đầu, dùng suy nghĩ để giao tiếp với rùa nhỏ:

“Uy uy, rùa nhỏ, ngoài nhiệm vụ chính tuyến trong hệ thống trà xanh, tôi còn có nhiệm vụ bổ sung nào không? Ví dụ như, xào một người đàn ông nào đó cho gạo nấu thành cơm chẳng hạn?”

Con rùa nhỏ vẫn im lìm.

Nhưng Cố Thanh Yến lại lên tiếng,

“Ừ, có thể.”

Tôi ngẩng lên, nhìn vào đôi mắt đào hoa của Cố Thanh Yến.

Nụ cười trong mắt anh ấy, lan tỏa đến đáy mắt.

Tôi đâu có nói ra là có thể xào anh ấy chứ!

Đây là tình huống gì thế này?

“Hả?”

Tôi: Chột dạ + khiếp sợ jpg.

Khi miệng tôi sắp mở ra đủ để đựng một cái bóng đèn. Cố Thanh Yến nâng tay, đầu ngón tay chỉ vào tai của anh.

“Tôi đang bàn công việc với đối tác.”

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

“À, vậy thì tốt! Vậy thì tốt!

Cái đó … Tôi… tôi đi xem hai người kia sao rồi, xin phép một chút.”

Nói xong, tôi chỉ vào đôi nam nữ chính đang nói chuyện, sau đó lập tức xoay người, quay gót bỏ chạy.

Thực ra, đây chỉ là cái cớ. Tôi không thật sự muốn biết chuyện gì đang xảy ra với hai người đó.

Tôi chỉ đơn giản là muốn chạy trốn —

Cố Thanh Yến thực sự quá đáng sợ.

Chúng tôi chỉ mới tiếp xúc có ba phút.

Mặc dù anh ta mang lại cảm giác thoải mái, dễ gần. Nhưng ánh mắt của anh ấy nhìn người khác giống như ánh mắt của dã thú đang quan sát con mồi sắp bị g.i.ế.c vậy.

Cảm giác như thể ngay giây tiếp theo anh ta có thể m.ổ x.ẻ bạn bất cứ lúc nào.

Và tôi không thể đảm bảo rằng, việc tiếp tục ở bên anh ta sẽ không dẫn đến những ý nghĩ vớ vẩn khác.

Dù sao thì, tôi cũng khá là quái gở.

Người ta thường nói “tâm sinh tướng,” nếu sự kỳ quặc bên trong tôi ảnh hưởng đến vẻ ngoài, thì không hay chút nào.

Trên đường đến chỗ nam nữ chính, con rùa nhỏ vốn im lặng bỗng lên tiếng,

“Ừ, đúng là thật bất thường.”

Tôi lấy con rùa ra, vẻ mặt đầy sát khí:

“Hóa ra cậu có thể nghe thấy, vậy sao mới vừa rồi lại không nói lời nào? Khiến tôi tưởng mình lỡ miệng, bị Cố Thanh Yến nghe thấy, sợ c.h.ế.t đi được.”

“Cô có thể giao tiếp với tôi qua suy nghĩ trong đầu, nhưng tôi thì không làm được.”

“À há! Đúng là đồ bỏ đi.”

Con rùa nhỏ sợ hãi, chuẩn bị rút đầu vào vỏ: “…”

“Ê đừng rụt cổ vào! Cậu còn chưa nói với tôi…”

Tôi quay lại nhìn Cố Thanh Yến vẫn đang nói chuyện điện thoại.

“Anh ta có thể bị xào không?”

“Đợi xong chương rồi hãy nói đi, cô gái quái gở!”

Đợi xong chương?

É he he~

Nói vậy nghĩa là có thể rồi~~~

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8