Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sơ Nguyệt
Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-14 03:01:52 | Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

10

Trấn thủ biên tái, bảo vệ giang sơn – Tần gia, ai có thể không biết?

Hắn đúng là tiểu tướng quân Tần gia.

Tính tình như lửa, nghe nói hắn cùng Cố Thanh Từ cực không hợp nhau, là sống c.h.ế.t đối đầu

Trên đường đi xóc nảy, hắn cưỡi ngựa nhanh như chớp.

Đến cuối cùng, khoảng cách ở giữa hai người vẫn là biến thành không.

Ta bị kéo vào người Tần Dục, cọ tại khải giáp trên n.g.ự.c hắn.

Hắn hít mấy hơi, sắc mặt không tốt lắm.

Chỉ có thể một tay che chở ta, để phòng ta rớt xuống lưng ngựa, một tay khống chế dây cương.

Đến cửa phủ Thế tử, sắc trời tối đen, nước mưa đã sớm làm ta cùng Tần Dục ướt đẫm.

Nhiệt độ lòng bàn tay hắn nóng rực, xuyên thấu qua quần áo lạnh buốt của ta mà truyền tới.

Cố Thanh Từ thấy ta chậm chạp chưa trở về, đứng ở cửa phủ , khí áp cực thấp phân phó hộ vệ đi tìm tung tích của ta.

Một tiếng ngựa hí, ánh mắt của hắn nhìn lại.

Liền trông thấy ta cùng Tần Dục ngồi chung một ngựa.

Ánh mắt toát ra ý lạnh, thần sắc u ám.

Tần Dục bóp lấy eo của ta, mang theo ta xuống ngựa: “Cẩn thận một chút.”

Cố Thanh Từ tiến lên, từ trong tay Tần Dục, cơ hồ là đoạt lấy ta, ta đứng không vững, mắt cá chân truyền đến đau nhức kịch liệt, ngã vào trong n.g.ự.c Cố Thanh Từ, đ.â.m vào xương cốt của hắn.

Chỉ còn lại đau đớn.

Tần Dục dựa vào thân ngựa, nhàn nhàn thản nhiên nói: “Nàng bị trặc chân, cũng là hạ nhân, ngươi tốt xấu đối với nàng ấy nhẹ nhàng một chút.”

Không mặt Cố Thanh Từ đạm mạc: “Người của ta, không cần đến Tần tướng quân quan tâm.”

Tần Dục trở mình lên ngựa, lãnh khốc nghiền ngẫm cong môi: “Vậy ngươi xem mà giữ lại đi, lần sau lại làm mất, ta sẽ không trả lại cho ngươi nữa đâu.”

……

Một đêm này, là Cố Thanh mất tập trung, hắn nhìn chằm chằm vào mặt ta rất lâu

Ta đoán không ra thế tử gia đang suy nghĩ gì.

Chủ động đưa tay đi sờ đai ngọc bên hông hắn.

Hắn chế trụ tay cổ tay ra, dùng tới mấy phần lực đạo, tiếng nói có chút khàn khàn: “Ngươi bị thương mắt cá chân, đêm nay coi như thôi đi……”

“Ngươi có phải đang trách ta hay không, ta đem một mình ngươi bỏ lại ở trong núi? Chuyện của Doanh Doanh lúc đó thực khẩn cấp, muộn một chút liền sẽ……” Mí mắt hắn kéo căng, mi mắt che khuất thần sắc nơi đáy mắt, “Nàng không thể có sơ xuất được!”

Ta hiểu …… Đều hiểu hết!

Tại nơi này của Thế tử gia, tiểu thư còn quan trọng hơn cả tính mạng của hắn, hơn hết thảy.

Ta gật đầu sau hỏi: “Tiểu thư khoẻ rồi chứ?”

“Doanh doanh sau khi dùng thuốc, đã không còn lo lắng đến tính mạng nữa.”

Ta rất ngoan lại rất cố chấp, lại đi cởi thắt lưng của hắn.

Hô hấp của Cố Thanh Từ, có chút loạn.

Ta nhìn xuyên qua hắn, có chút hoảng hốt: “Ta nghĩ sớm có thai một chút…… Cầu thế tử thành toàn nô tỳ đi.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8