Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sói Con Của Ta
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-14 03:02:43 | Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi A Vân Hách rời đi, cuối hè dường như cũng chịu rời đi, bước vào mùa thu.

Đầu thu ở Lương quốc lúc nào cũng sẽ có mưa rơi, lá cây tiêu điều, từng chiếc từng chiếc rơi xuống mang theo hạt mưa long lanh, khiến người ta từ tận đáy lòng sinh ra từng đợt lạnh lẽo.

Ta quỳ trên sàn nhà lạnh lẽo cứng ngắc, cố gắng giữ thẳng lưng, Tiểu Yến bị đánh sau khi bị trúng độc nằm úp sấp bên cạnh ta, không một tiếng động, không biết sống c.h.ế.t ra sao.

“Thập thất muội muội,” Đại công chúa vẫn là dáng vẻ xinh đẹp độc ác muốn mạng người kia, trên tay cầm một quyển kinh Phật, “Bản cung nghe nói than hỏa trong cung muội muội không đủ?”

Ta rơi lệ, chỉ lắc đầu.

“Muội muội, đây mới chỉ là đầu thu, sao muội muội đã dùng nhiều than hỏa như vậy?” Nàng ta cười tủm tỉm, nói năng chua ngoa, “Chẳng lẽ là muốn học Lăng phi nương nương của chúng ta, học điệu múa lửa của Phiên Bang?”

Điệu múa đó kỳ thật gọi là Hỏa Linh Hạc, là mười năm trước mẫu phi ta học để mừng thọ phụ hoàng.

Nhưng bà ấy còn chưa kịp nhảy điệu múa này, đã bị Hoàng hậu lúc bấy giờ – mẫu thân của Đại công chúa gán cho cái danh đầu độc hãm hại người khác, mất mạng.

Có người nói mẫu thân ta là Vu nữ, bà ấy sinh ra đã vô cùng xinh đẹp, hai mắt khác màu, vốn là vũ nữ thấp kém nhất, lại được Hoàng đế vừa gặp đã yêu, sinh ra ta.

Họ ghê tởm bà ấy, hận bà ấy, nhưng nếu nói một chút sợ hãi cũng không có, cũng không đáng tin lắm.

Lúc mẫu thân ta mất có nguyền rủa họ sẽ bị chặt đứt hai chân, cổ họng bị độc câm, không còn gì cả.

Hoàng hậu ba năm trước trượt chân rơi xuống nước mà chết, kỳ quái chính là đêm đó không một cung nhân nào nghe thấy tiếng kêu cứu của bà ta.

Đại công chúa không thể không sợ hãi.

Cho nên nàng ta khắp nơi gây khó dễ, ngày càng quá đáng, ảo tưởng dập tắt chí khí của ta, bẻ gãy xương sống của ta.

“Điện hạ,” ta cúi đầu, siết chặt vạt áo, “là Thập thất tham lam vô độ, theo đuổi xa hoa lãng phí, mong điện hạ tha thứ cho Thập thất và cung nhân của Thập thất.”

Rất lâu sau,

Đại công chúa giả vờ cười một tiếng, “Muội muội ngoan, bản cung xưa nay biết muội muội hiểu chuyện, hôm nay muội muội cứ ở đây chép kinh cho tốt, xua đuổi vận đen đi.”

Kinh Phật bị ném xuống sàn nhà trước mặt ta, ta nghiến răng dập đầu, “Vâng.”

Thứ ta muốn, cuối cùng sẽ có được.

Kẻ tay nhuốm m.á.u tanh tất sẽ c.h.ế.t trong m.á.u tanh.

Tỷ tỷ, kinh văn ta sao chép hôm nay nhất định sẽ hóa thành từng tấc lưỡi dao, một ngày nào đó, cắt đứt cổ họng của ngươi.

….

Ngày hôm sau, khi trời tờ mờ sáng, ma ma đã đoạt lấy cây bút trong tay ta.

Cánh tay và cổ tay đau nhức không chịu nổi, cả người lúc nóng lúc lạnh, đầu óc choáng váng, hô hấp nóng rực.

Lúc ta bị cung nhân dìu ra ngoài, ánh ban mai xuyên qua tầng tầng lớp lớp cành lá chiếu lên mặt ta, đánh thức nửa phần ý thức của ta.

Không ổn rồi.

Đã đáp ứng sói con sẽ không bị bệnh.

Có khi hắn sẽ cho rằng ta giả vờ thông minh, lừa gạt hắn?!

Điều quan trọng nhất giữa các đồng minh chính là sự tin tưởng,

Chuyện này hơi rắc rối rồi đây.

Sau khi ta trở về Tê Nguyệt cung, cố gắng chống đỡ tìm giấy bút, viết vài chữ, lại đi mở lồng tre nhốt chim bồ câu.

Thử vài lần, rốt cuộc cũng mở được.

Chim bồ câu lo lắng vỗ cánh, mổ mổ mu bàn tay ta, dường như cũng đang lo lắng cho ta.

Loài chim thảo nguyên này ngược lại còn hiểu chuyện hơn cả người trong cung.

“Đi đi.”

Ta buộc chặt thư, mở cửa sổ.

Nhìn nó bay đi, mới vịn giường để mặc cho bản thân chìm vào giấc ngủ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8