Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sói Con Của Ta
Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-14 03:02:49 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chúng ta phải bỏ lại xe ngựa, trước khi đi A Vân Hách hỏi ta còn muốn lấy gì nữa không, ta chỉ bảo Tiểu Yến đi cất quyển du ký đã xem được một nửa kia đi.

“Hết rồi?” A Vân Hách nghiêng đầu hỏi ta.

“Ừ.” Ta cung kính đáp một tiếng.

Giây tiếp theo đã bị bế lên ngựa, ngồi nghiêng người, trong lúc kinh hãi ta vội vàng nắm lấy dây cương, lại bị hắn theo sát phía sau, cưỡng ép tách ra.

Ta nhíu mày quay đầu nhìn hắn, đối phương một tay ôm eo ta, một tay siết c.h.ặ.t t.a.y ta vào phía hắn, ta vùng vẫy không thoát, chỉ có thể mặc kệ.

A Vân Hách nắm lấy dây cương, thuận thế ôm ta vào lòng, thấp giọng nói: “Ôm chặt ta.”

Hình như là không vui.

Lại giống như một loại mãnh thú thề sống c.h.ế.t bảo vệ lãnh thổ của mình.

Chưa kịp để ta đáp lại, hắn quát lớn một tiếng, thúc ngựa phi nhanh,

Trước kia ta chưa từng cưỡi ngựa, lúc này tốc độ quá nhanh khiến người ta sợ hãi, ta hít sâu một hơi, vội vàng nắm chặt lấy vạt áo của A Vân Hách, nhắm mắt dựa vào lòng hắn.

Bỗng nhiên, bên tai truyền đến một tiếng cười khẽ không rõ ràng.

Ta mạnh dạn mở mắt nhìn hắn, A Vân Hách không hề che giấu, lông mày khẽ nhướm lên, là sự đắc ý thỏa mãn.

Ánh mặt trời chiếu lên mặt hắn, hắn cười rộ lên, lộ ra chiếc răng nanh nhỏ, là khí chất thiếu niên hoang dã khó thuần.

Thấy ta ngẩng đầu, bàn tay đang siết eo ta liền siết chặt hơn, giọng nói trầm xuống tựa như đang dụ dỗ:

“Ôm chặt một chút, công chúa.”

Ta không trả lời, chỉ lại dựa vào vai phải của hắn, chỉ là bàn tay dùng sức, nắm chặt hơn một chút.

Sói con mười bảy tuổi cũng biết dọa người.

….

Ta được đưa đến một nơi đóng quân tạm thời của bọn họ.

A Vân Hách thúc ngựa phi vào trong, mấy tên thuộc hạ nhìn thấy hắn, cũng không hành lễ, lớn tiếng chào hỏi bằng tiếng Lê mà ta nghe không hiểu.

Chắc là đang nói “Thủ lĩnh đã trở về” gì đó.

Giống như, người một nhà.

“Từ giờ trở đi đều phải nói tiếng Hán với ta, mấy ngày nay không phải đã cho các ngươi luyện tập rồi sao?”

Ta dời mắt, ở vị trí n.g.ự.c A Vân Hách có thể nghe thấy nhịp tim mạnh mẽ của thiếu niên, sinh động, tự do.

“Đây chính là công chúa sao?”

Câu tiếng Hán ngọng nghịu này, ta thật sự phải cẩn thận phân biệt một chút, mới miễn cưỡng hiểu được ý tứ của đối phương.

A Vân Hách ghìm ngựa, trước tiên là cẩn thận kiểm tra tình trạng và trang phục của ta, xác định không có vấn đề gì mới lớn tiếng đáp: “Phải!”

Ta nhíu mày nhìn hắn một cái,

Ở đây chưa chắc tất cả mọi người đều đáng tin, tin tức công chúa hòa thân ở đây một khi truyền ra ngoài, tất cả đều không có kết quả tốt.

Đối phương lại cười rộ lên, có thể nhìn thấy mơ hồ chiếc răng nanh giống như một loại mãnh thú nào đó, khoảng cách vốn đã gần nay lại càng gần hơn, ta theo bản năng muốn tránh né, lại bị hắn ôm chặt không thể động đậy.

Hắn nhìn thẳng vào mắt ta, như muốn nhìn thấu lòng ta, là sự xâm lược không hề che giấu, giống như đối với một số thứ nhất định phải có được.

Lúc A Vân Hách mở miệng lần nữa, giọng nói vui vẻ, vang dội,

“Công chúa là tân nương ta đoạt về.”

“Là bảo châu Trung Nguyên thần linh dẫn dắt ta nhìn thấy.”

….

“Bớt khoe khoang mấy câu sến súa của người Trung Nguyên đi, A Vân Hách!” Có một người đàn ông râu quai nón cười lớn, “Nhanh xem Lê Đạt săn được gì này?”

Ta cúi đầu, mặc cho A Vân Hách ôm ta xuống ngựa.

“Là cừu sao?”

“Ha, ngươi đoán đúng rồi!”

A Vân Hách ra hiệu cho ta đi một lát sẽ quay lại, ta khẽ gật đầu, hắn liền đi theo bọn họ.

….

“Điện hạ, Lê tộc vương tử đã cứu chúng ta?” Tiểu Yến đi đến nhỏ giọng hỏi, dường như vẫn còn chưa hoàn hồn.

“Rõ ràng là vậy, chúng ta tổng không thể c.h.ế.t trong lều của người Lê vào tối nay.” Ta có chút mệt mỏi, vịn tay nàng ấy.

Giọng nàng ấy nhẹ nhõm hơn không ít, “Lê tộc vương tử đã nhận ra bộ mặt thật của Đại công chúa.”

“Đúng vậy…” Ta giả vờ cười một tiếng, “Thật nhanh.”

Mấy người ở đằng xa đang thảo luận sôi nổi, không chú ý đến bên này.

“Nhưng mà,” ta mượn khăn tay che giấu nụ cười lạnh, tràn đầy ác ý, từng chữ từng chữ nói,

“Đổi lòng quá nhanh, gọi là vong ân bội nghĩa.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8