Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sống Lại Thành Toàn Cho Chồng Cưới Bạch Nguyệt Quang
Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-03-08 10:42:16 | Lượt xem: 4

Ôi, thật đúng là có phong thái bà chủ của cái nhà này đó, tôi nhìn Thẩm Hạc Chi đầy ẩn ý.

Tôi cố ý nói:

“Nghe nói anh ấy hình như đang yêu, tôi muốn xem anh ấy có còn lưu luyến tôi hay không, nếu là có, vậy thì khó xử rồi đây.”

“Đúng là cạn lời mà! Khương Ninh, cô đã kết hôn, con trai cũng tám tuổi rồi!”

Lục Nghiên Cảnh đứng lên, tức giận chỉ vào tôi, thở hổn hển.

Tôi đứng dậy, không khách khí hất tay cô ta ra, lạnh lùng nói:

“Kết hôn thì sao, kết hôn thì không thể nghĩ đến mối tình đầu hả?”

“Cô…”

“Không chỉ nghĩ, tôi còn có thể khiến anh ấy thủ thân như ngọc vì tôi nữa cơ đấy! Cô giận rồi hả? Muốn cắn tôi sao?”

Lục Nghiên Cảnh rốt cục cũng nhận ra có gì đó không đúng, trong mắt hiện lên vẻ lúng túng, theo bản năng nhìn Thẩm Hạc Chi.

Hai người bối rối nhìn nhau trong thoáng chốc rồi lại nhanh chóng rời mắt.

Người đại diện nghe không hiểu:

“Bà Thẩm, sao bà có thể nói như vậy? Chồng và con trai bà đều ở đây đó.”

Thì ra trong lúc chúng tôi cãi nhau, Thẩm Như Cảnh chẳng biết đã từ trên lầu đi xuống từ lúc nào, không biết đã nghe được bao lâu rồi.

Trong mắt nó tràn đầy vẻ không thể tin:

“Mẹ, là do gần đây mẹ đã yêu người đàn ông khác nên mới bỏ mặc con sao?”

“Mẹ thật sự không cần con sao?”

Lục Nghiên Cảnh tức giận, hung hăng lườm Thẩm Hạc Chi.

Thẩm Hạc Chi vội vàng đứng dậy, dỗ dành nó:

“Cảnh Nhi, mẹ con chỉ giận dỗi với bố thôi. Con nghe lời, mau lên lầu đi, bọn ta sẽ giải quyết.”

Thẩm Như Cảnh không quan tâm, chỉ chăm chú nhìn tôi, như muốn chờ chính miệng tôi thừa nhận.

Tôi chỉ làm như không nhìn thấy, nhẹ nhàng ngồi xuống.

Ôi, Cảnh Nhi, thật mỉa mai làm sao.

Lúc trước hắn đặt tên con như vậy chính là vì muốn quang minh chính đại gọi một tiếng Cảnh Nhi sao?

“Ninh Ninh, chuyện của người lớn không nên liên lụy đến trẻ con, điều này rất bất lợi cho sự trưởng thành của Cảnh Nhi.”

Thẩm Hạc Chi dỗ con trai lên phòng, nhíu mày không vui răn dạy tôi.

Buồn cười thật.

Hắn còn dám nói chuyện của người lớn không nên liên lụy đến trẻ nhỏ.

Vậy chuyện của đứa nhỏ kia, nên liên lụy đến người lớn sao?

Một cô gái trẻ đang độ thanh xuân phơi phới như tôi, nên vì bọn họ tình cảm sâu đậm, trộm nếm trái cấm mà làm một bảo mẫu không có danh phận sao?

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8