Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Song Sinh Song Mệnh
CHƯƠNG 1

Cập nhật lúc: 2026-03-14 03:04:56 | Lượt xem: 4

1.

Trong thành lưu truyền một bài đồng d.a.o như thế này: “Hình tướng phủ, xuất song sinh. Song sinh song mệnh một lành một dữ, dữ để ở nhà, gặp nạn đem gả.”

Ta tên Hình Mộ Thanh, tỷ tỷ ta tên Hình Chỉ Nhu, tỷ ấy là đệ nhất mỹ nhân ở Kinh Thành, còn ta là đệ nhất ma vương.

Ta và tỷ tỷ là sinh đôi. Ngày chúng ta ra đời, trên bầu trời xuất hiện mây ngũ sắc – dấu hiệu tốt lành, nhưng không lâu sau lại biến thành mây đen.

Ngay sau đó, ta ra đời.

Đạo sĩ thấy vậy, nói với phụ thân ta rằng nếu giữ lại bé gái này, chắc chắn sẽ gặp tai họa.

Nhưng phụ thân không tin những điều đó, lập tức đuổi lão đạo sĩ nói nhảm đó ra ngoài.

Cũng trong ngày hôm đó, phụ thân thăng quan.

Trở thành Tể Tướng của một nước.

Điều đó làm phụ thân càng tin rằng đó chỉ là lời nói nhảm.

2.

Tính cách của ta và tỷ tỷ từ nhỏ đã rất khác nhau. Mẫu thân nói rằng, khi tỷ tỷ sinh ra rất ngoan ngoãn, hầu như không khóc không quấy, còn ta thì lại khác.

Nếu không ai bế ta, ta khóc; nếu không ai cho ta ăn, ta khóc; ngay cả khi không ai chơi với ta, ta cũng khóc la ầm ĩ.

Tại nghi thức “bắt miếng” của hai chúng ta, tỷ tỷ chọn sách, còn ta chọn một thanh kiếm gỗ.

Nghe mẫu thân kể lại, phụ thân rất vui mừng, nói rằng sau này ta nhất định sẽ không thua kém đấng mày râu.

Thậm chí vì thế mà từ nhỏ phụ thân đã mời sư phụ dạy ta học võ. Thực ra, ta không hứng thú với học võ cho lắm, nhưng so với việc học cầm kỳ thi họa như tỷ tỷ, thì học võ cũng còn có thể chấp nhận được.

Tuy nhiên, ta không kiên nhẫn lắm, chỉ sau vài ngày, ta đã bắt đầu trốn học. Ban đầu cha mẹ còn hỏi nguyên nhân, ta nói dối rất lưu loát.

Dần dần, ta đã thay tới mười mấy vị sư phụ mà võ nghệ vẫn chẳng ra làm sao, chỉ có leo cây trốn hình phạt của phụ thân là nhanh hơn cả khỉ.

Sau khi trưởng thành, ta bắt đầu lang bạt giang hồ.

Sòng bạc, kỹ viện đều là ngôi nhà thứ hai của ta.

3.

Di Hương Các – kỹ viện nổi tiếng nhất ở Kinh Thành.

Ta trái ôm phải ấp, nghe từng tiếng gọi “tiểu gia”, “ai da~” ngọt như mía lùi mà lòng ta tan chảy, thưởng, nhất định phải thưởng.

Ngay sau đó, ta móc ra hai thỏi bạc, người hơi ngả về phía sau, mắt híp lại, lạnh nhạt nói: “Mỗi người một thỏi.”

“Gia thật là hào phóng.”

Ta rất thích nghe người khác nịnh nọt, nhất là mỹ nhân.

Ta xoay xoay chiếc nhẫn trên tay một hồi thì đứng dậy rồi đi ra ngoài, tựa mình vào lan can. Ánh mắt ta lướt qua khung cảnh ồn ào náo nhiệt phía dưới lầu, khóe miệng nhếch lên.

Sau đó, có một công tử bước vào, nhìn có vẻ quý phái, nhưng hắn  cứ nhìn đông nhìn tây như thể đang tìm ai đó vậy.

Ta ngáp một cái, mở rộng hai tay, vươn vai, rồi tháo chiếc nhẫn ra, đặt trong tay ước lượng một chút, sau đó ném mạnh về phía hắn ta.

Chỉ thấy hắn  đưa tay bắt lấy chiếc nhẫn, sau đó nhìn về phía ta.

Ta khẽ nhún vai, chỉ về phía cầu thang, rồi quay trở lại phòng, bên trái một mỹ nhân, bên phải một mỹ nhân, thật là tuyệt vời.

Đúng lúc này, có người xông vào, thái độ cực kỳ giận dữ.

“Hình Mộ Thanh!”

“Nói nhỏ tiếng thôi, đừng dọa mỹ nhân của ta sợ.”

Ta ngoài miệng nói như vậy, nhưng tay lại cảm nhận được hai mỹ nhân bên cạnh người lại khi nghe thấy tên ta.

Ta thở dài một tiếng, lười biếng nói: “Lui xuống đi.”

Thật là, chẳng thú vị chút nào.

Hai mỹ nhân như được khai ân, vội vã bỏ chạy.

Ta nhíu mày, nghiêng người về phía trước, tùy ý đặt tay lên đùi, hỏi: “Ta trông đáng sợ đến vậy sao hả?”

Tỷ tỷ ta là đệ nhất mỹ nhân Kinh Thành, mà ta và tỷ tỷ vẻ ngoài giống nhau như đúc. Cho dù bây giờ ta đang giả nam, cũng hẳn phải là một thiếu niên tuấn tú mới đúng.

“Không sợ ngươi mới lạ đó.”

Nói xong, hắn  ngồi xuống, cầm lấy bình trà rót thẳng vào miệng.

Người này là nhi tử của Tấn vương, Cảnh Dịch.

Ta và hắn quen biết nhau ở sòng bạc.

Hắn  ba lần đánh bạc cả ba lần đều thua, từ đó bỏ hẳn trò đỏ đen. Nói đến đây, hắn  còn phải cảm ơn ta vì đã giúp hắn  cai cờ b.ạ.c đó.

Cảnh Dịch uống xong, tiếp tục nói: “Lúc trước ngươi xử lý hoa khôi kia thế nào chứ, nào là róc xương, c.h.ặ.t t.a.y chặt chân, khoét… ôi chao, thật là thảm không nỡ nhìn.”

Hắn mặt mày nhăn nhó.

Ta hờ hững “ồ” một tiếng, sau đó lại nghiêng người tựa lên giường, chân trái hơi co lên, tay trái đặt trên đầu gối, khuỷu tay phải chống lên giường, trông hết sức lười biếng.

Hình như từ sau chuyện đó mà ta nổi danh khắp kinh thành thì phải.

Nguồn cơn của sự việc là gì nhỉ, ta cũng không nhớ rõ, à không, nhớ rồi, là vì một nam nhân.

Có lẽ vậy…

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8