Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Song Sinh Song Mệnh
CHƯƠNG 10

Cập nhật lúc: 2026-03-14 03:05:09 | Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

14.

Ngôi vị hoàng đế này vốn không phải điều ta mong muốn.

Điều ta muốn là tự do.

Ngao du giữa trời đất, làm những gì mình muốn.

Kết nghĩa giang hồ hiệp khách, nói cười vui vẻ.

Ngồi trên chiếc thuyền nhỏ, say rượu nghe gió.

Nhưng A Nhu, cuối cùng ta vẫn không yên tâm về tỷ.

Sóng trong sông một con thuyền nhỏ, trăng sáng trên trời soi đầu thuyền.

Năm tháng trôi qua, đêm dần tàn, đón gió bước tới Quan Châu tuyết phủ.

Ta biết, chí hướng của tỷ không ở đây, nếu không tại sao lại giữ bên mình tác phẩm của Giang Dật Phong.

Ta nhìn tấu chương trên bàn, nhếch môi, thân thể hơi nghiêng về phía trước.

Trên vạn người, cũng chỉ như vậy mà thôi.

“Bệ hạ, Thái hậu tự vẫn rồi!”

Thái giám hoảng hốt chạy vào đại điện.

Ta chỉ nhẹ nhàng gật đầu.

Bà vẫn không thể chấp nhận ta.

Không thể chấp nhận việc ta mới là kẻ đầu sỏ gây tội.

Thôi vậy, quả nhiên bà vẫn thích A Nhu hơn.

Còn ta, chỉ là tai tinh không ai muốn.

Khi không có loạn, không ai nhớ đến ta, nhưng khi tai họa giáng xuống, họ lập tức đổ lỗi cho ta.

Thuở nhỏ, một trận hạn hán ập đến, họ nói là do tai tinh đang ở Kinh Thành.

Nhưng trước khi ta sinh ra, mỗi mùa hè đều có hạn hán.

Sau này, A Nhu cùng họ cầu mưa, mưa lập tức rơi xuống.

Hạn hán lâu ngày tất có mưa, bọn họ không biết sao?

Ngu ngốc, đám dân chúng ngu muội này chính là do đế vương trị quốc bất lực.

Vì vậy ta không trách bọn họ, tất cả đều vì kẻ thống trị bất tài mà thôi.

Như vậy, ta không thể không nhắc đến A Nhu, quả nhiên tỷ ấy là thấu hiểu lòng người nhất.

Người bên cạnh A Nhu đều là người của ta, chuyện cô nương thanh lâu kia là gián điệp ta đã biết từ lâu, nhưng ta vẫn muốn để lộ tin tức cho A Nhu.

Sau đó, ta g.i.ế.c gián điệp, bọn họ cũng chỉ nghĩ ta làm loạn mà thôi, dựa vào việc này mà dẫn dụ Tấn Vương ra tay.

Ta, Giang Dật Phong, muốn danh chính ngôn thuận mà g.i.ế.c người.

Trước khi A Nhu c.h.ế.t đuối có từng về phủ, lúc ấy ta đã nói cho tỷ ấy biết mọi chuyện.

Tỷ ấy nghe xong thì nổi giận, nói ta lợi dụng tỷ ấy, nhưng tỷ ấy đã quên rằng, nếu tỷ ấy không lợi dụng ta thì cũng sẽ không mắc bẫy.

Còn về việc c.h.ế.t đuối, ám vệ mà ta sắp xếp bên cạnh tỷ ấy báo lại, A Nhu đã tự nhảy xuống hồ mà c.h.ế.t đuối.

Thái tử và Trắc phi có lẽ không biết nguyên nhân, nhưng ta biết, ta đã nói với A Nhu, kế hoạch tiếp theo của ta là nhà tan cửa nát.

Ta nhớ rõ ràng, tỷ ấy lùi lại vài bước, trong mắt hiện lên vẻ sợ hãi, gọi ta là kẻ điên.

Lời của A Nhu thực sự khiến ta đau lòng, nhưng ta luôn đồng ý với mọi yêu cầu của tỷ ấy, tỷ ấy nói ta là kẻ điên, thì cứ cho là vậy đi.

A Nhu từng cầu xin ta tha cho người nhà, ta không nói gì, tỷ ấy lại lùi một bước, nói mình đồng ý tự vẫn, chỉ cầu tha cho cha mẹ.

A Nhu, ta chưa bao giờ muốn tỷ chết, ta chỉ muốn cho những kẻ ngu xuẩn kia biết rằng, mọi chuyện đều do con người quyết định.

Nhân định thắng thiên.

[Hoàn]

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8