Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Song Sinh Song Mệnh
CHƯƠNG 4

Cập nhật lúc: 2026-03-14 03:05:01 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

7.

Nhưng khi ta vừa về đến phủ, lại thấy toàn bộ người trong phủ ai cũng mang vẻ mặt buồn bã.

Ngay lập tức, ta nắm lấy một tiểu nha đầu hỏi: 

“Đã xảy ra chuyện gì?”

“Nhị tiểu thư, Thái tử phi… nàng qua đời rồi.”

Nói xong, tiểu nha đầu càng khóc thảm thiết hơn.

Ta nghe xong thì không tin, bởi vì chỉ mới mấy ngày trước, A Nhu còn về nhà thăm ta, nói rằng tỷ ấy đang mang thai, sau này ta sẽ có một đứa cháu trai hoặc cháu gái.

Tỷ tỷ vui thì ta cũng vui lây.

Thế mà bây giờ mọi người lại nói với ta rằng tỷ ấy đã không còn.

Ta chạy đi tìm cha mẹ để hỏi, nhưng lại bị phụ thân ngăn ở ngoài cửa, ông nói rằng mẫu thân ta vì biết tin A Nhu qua đời mà ngất xỉu rồi.

Ta chỉ thấy đầu ong ong.

Ta không tin, ta không thể tin.

Ta muốn gặp tỷ tỷ, nhưng ta không vào được bên trong. Nghĩ tới đây, ta không còn cách nào khác, chỉ đành viết thư mời Thái tử ra ngoài, nhưng hắn ta không đến.

Tên khốn nạn đó, ta chỉ còn cách cưỡi ngựa rời đi.

Nhưng trên đường đi, ta nghe thấy bọn trẻ con lại đang hát một bài đồng d.a.o gì đó.

Ta nghe không rõ lắm, đang định mở miệng hỏi thì một phụ nhân nhìn thấy ta đã vội vàng đuổi bọn trẻ con vào trong nhà.

Sau đó, ta rút bạc từ trong người ra ném cho bà ta, hỏi: 

“Vừa rồi bọn trẻ hát gì đó?”

Phụ nhân kia thấy vậy, trong mắt tuy có vẻ thèm thuồng nhưng càng nhiều hơn là sợ hãi, bà ta quỳ rạp xuống đất, run rẩy giơ cao đồng bạc, nói: 

“Đại nhân tha mạng, dân phụ chỉ là…”

“Ta sẽ không g.i.ế.c bà.”

Hiện giờ ta rất bình tĩnh, lại mở miệng: 

“Nhưng, nếu bà cứ khăng khăng không nói, thì chưa chắc đâu.”

“Dân phụ nói… nói.”

“Hình tướng phủ, xuất song sinh, phúc tinh đi, tai tinh ở, Hình gia mạng khó giữ.”

Phúc tinh, tai tinh.

Khi A Nhu còn, mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu, quốc gia thịnh vượng.

Bọn họ cho rằng đó là nhờ phúc tinh đến.

Từ khi A Nhu đính hôn với Thái tử, sự nghiệp của hắn ta trở nên thuận buồm xuôi gió, có thể nói là tiền đồ rộng mở.

Mà tất cả những điều này thực sự là xảy ra sau khi A Nhu sinh ra.

Nghe lời phụ nhân nói, sát ý trong mắt ta trỗi dậy, siết chặt dây cương, suýt thì bóp nát nó.

Hừ, chuyện vô căn cứ như vậy chỉ có kẻ ngốc mới tin!

“Đi, đi…”

Về đến Phủ Thừa tướng, ta đi tìm phụ thân, chỉ trong chốc lát mà ông dường như già đi rất nhiều.

Ta cầu xin ông dẫn ta vào cung để gặp A Nhu, nhưng ông lại lắc đầu.

Mắt ta đỏ hoe, cố nén lửa giận trong lòng, bực bội hỏi: 

“Tại sao?”

“Mộ Thanh, chẳng phải trước nay con luôn muốn được tự do sao?” Bây giờ phụ thân sẽ cho con tự do.”

“Phụ thân có ý gì? Chẳng lẽ người cũng nghĩ con là tai tinh ư?”

Hai tay ta buông thõng bên người, gân xanh đã nổi lên.

“Không phải, ta đã hại c.h.ế.t Chỉ Nhu rồi, ta không muốn giam cầm con nữa.”

Nói rồi ông ôm mặt khóc nức nở: 

“Nếu như lúc đầu ta không cho phép Chỉ Nhu vào cung thì sẽ không xảy ra chuyện này!”

“Đều là lỗi của ta.”

Thấy phụ thân lại ngồi bệt xuống đất khóc thảm thiết, lòng ta đau nhói, muốn tiến lên an ủi, nhưng cuối cùng vẫn không bước lên nửa bước, chỉ trầm giọng hỏi: 

“A Nhu tại sao lại chết?”

“Chỉ Nhu cùng với trắc phi đi dạo trong hậu hoa viên, không may sẩy chân rơi xuống nước c.h.ế.t đuối.”

Nói đến đây, phụ thân khóc không thành tiếng.

Nghe vậy, ta run rẩy đứng không vững nữa, lẩm bẩm: 

“Chết đuối!”

Tỷ tỷ sợ nước nhất, sao lại tới gần hồ nước được.

Nhất định là bị kẻ gian hãm hại! Nghĩ đến đây, ta quay người định rời đi.

Nhưng phụ thân lại lên tiếng gọi ta: 

“Ta sẽ không cho phép con vào cung!”

Sau đó, vài tên thị vệ bước ra, ta nghe phụ thân nói tiếp: 

“Đưa tiểu thư về phòng.”

Nghe thấy vậy, ta quay người lại, mắt đỏ ngầu nhìn ông, nghiến răng nói: 

“Vừa rồi phụ thân đã nói sẽ cho con tự do!”

“Đợi lo xong tang sự của A Nhu, rồi… sẽ cho con tự do.”

“Hình Kế Bạch, ông là đồ hèn nhát!”

“Ông không xứng làm phụ thân!”

Ta lớn tiếng mắng ông, nước mắt trào ra.

“Hôm nay nếu ông không cho ta đi, thì ông chính là đồng phạm, đồng phạm g.i.ế.c A Nhu!”

Ta vẫn bị thị vệ dẫn đi, nhốt trong phòng.

Ban đầu, ta cầm thanh kiếm sắc, c.h.é.m loạn xạ vào cửa phòng. Dần dần, ta bỏ kiếm xuống, bắt đầu đập phá bất cứ thứ gì trong tầm mắt, mãi cho đến khi kiệt sức. Ta ngồi bệt xuống đất, tựa lưng vào bàn.

Tất cả trở nên yên tĩnh lại.

Ngay cả nhìn mặt A Nhu lần cuối ta cũng không được nhìn.

Vài ngày sau, ta được thả ra ngoài, nhưng cả nhà ta đã bị đày ra biên ải.

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8