Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sự chiếm hữu của mẹ chồng
Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-16 02:03:21 | Lượt xem: 2

“Hai người đang làm cái quái gì vậy!”

Mẹ chồng đứng trước cửa cầm đèn pin.

Đôi mắt bà tròn xoe và khuôn mặt đầy giận dữ.

Có lẽ bà ấy vừa mới ngủ dậy, tóc tai bù xù, quần áo xộc xệch trên người.

Thoạt nhìn có vẻ hơi đáng sợ.

“Mẹ, mẹ đang làm gì vậy?” Vương Xuyên giật mình, trong tiềm thức run rẩy.

“Biết rồi mà còn hỏi mẹ?”

Bà ấy bước tới và kéo tôi ra khỏi giường.

“Ngôn Ngôn, mẹ đã bảo con buổi tối không nên hành hạ Tiểu Xuyên. Nửa đêm nửa hôm còn lên vào phòng đàn ông. Thứ đàn bà này đúng là không thể chấp nhận được.”

Do lực kéo không thể đứng thẳng và chân tôi đập vào mép giường.

Cơn đau tê dại ngay lập tức đốt cháy ngọn lửa trong tim tôi.

Tôi nhìn mẹ chồng với vẻ khó tin: 

“Mẹ, mẹ đang nói tiếng người à? Vương Xuyên và con đều đã kết hôn, không thể ở chung một phòng sao?”

“Tôi có nói là cô không được phép ở chung phòng không?”

Bà ta véo cô và hét lên:

“Con trai tôi đi làm mệt mỏi mà cô còn quấy rầy nó. Nếu bình thường không phải do tôi để ý đến cô, châc có lẽ cô sớm đã vắt kiệt nó rồi.”

“Con trai tôi là của tôi, cô dựa vào đâu mà hành hạ nó?”

Tôi cảm thấy một ngọn lửa không tên đang cháy trong lồng ngực. Trà Sữa Tiên Sinh

Trước khi kết hôn, tôi ít liên lạc với mẹ chồng. Sau này, tôi đã bị mù quáng bởi sự nhiệt tình khi chúng tôi gặp nhau lần đầu.

Không ngờ, ngay sau khi kết hôn, bản chất thật của nhà chồng lại lộ ra.

Sau đó tôi nhìn thấy Tiểu Xuyên trốn dưới chăn, bộ dạng không dám nói, mặc kệ mẹ chồng mắng tôi.

Tôi từng bị thu hút bởi vẻ ngoài chân thật của anh ấy.

Nhưng bây giờ, nhìn khuôn mặt đờ đẫn của anh và vẻ kiêu ngạo của mẹ anh. Tôi ngay lập tức vô cùng tức giận.

“Bà nói tôi đang hành hà con trai bà?”

Tôi vô thức siết chặt nắm tay:

“Được, vậy đứa con trai này giao cho bà, tôi đi!”

Vương Xuyên nghe xong cuối cùng cũng trở nên lo lắng. Anh nhảy ra khỏi giường, mặt đỏ bừng vì vội, anh đưa tay kéo tôi:

“Nửa đêm em định đi đâu thế?”

“Con để cho nó đi!”

Mẹ anh chợt chạy tới đập vào tay anh:

“Thả cô ta đi! Nó về nhà để mẹ nó dạy như thế nào là một người con dâu tốt.”

“Mẹ, xin mẹ đừng như vậy nữa. Đêm đã khuya rồi, con lo cho Ngôn Ngôn.”

Vương Xuyên lo lắng đến mức dậm chân.

“Cô ta còn có thể đi đâu nữa? Cô ta chỉ muốn hù dọa con thôi. Vừa bước vào cửa là lộ mặt ngay, đúng là muốn lật trời mà. Vừa hay để nó về nhà học lại phận làm dâu.”

Tôi dường như đã nghe thấy một trò đùa lớn. 

Vương Xuyên lớn lên ở vùng nông thôn gần chúng tôi. Nhưng điều kiện ở đó không tệ.

Tôi cũng luôn cho rằng suy nghĩ của gia đình anh không hề lạc hậu chút nào.

Nghe những gì mẹ anh ấy nói bây giờ, tôi gần như nghĩ rằng mình đã quay trở lại thời cổ đại.

Tôi quay lại nhìn bà ấy với nụ cười mỉa mai:

“Vương Xuyên, anh hãy suy nghĩ kỹ xem. Nếu mẹ anh cứ tiếp tục như vậy, cuộc hôn nhân của chúng ta còn cần thiết sao?”

Anh ta đứng đó, miệng há hốc như bị sét đánh.

Tôi thu dọn đồ đạc, nhìn anh thật sâu rồi quay người bước ra ngoài.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8