Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sự chiếm hữu của mẹ chồng
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-16 02:03:23 | Lượt xem: 3

Sáng sớm hôm sau, mẹ tôi mở cửa và giật mình khi nhìn thấy tôi.

“Con trở lại khi nào vậy?”

Mẹ thoáng nhìn thấy những giọt nước mắt trên mặt tôi, và chợt nhận ra điều gì đó.

“Con và Vương Xuyên cãi nhau sao?”

“Mẹ.” Tôi khịt mũi: “Vương Xuyên và tôi không thể hòa hợp được nữa rồi.”

Mẹ sững sờ, lại đặt chiếc khăn lau tay xuống:

“Đừng lo lắng, con hãy kể cho mẹ nghe toàn bộ sự việc xem nào.”

Đêm qua do cãi nhau với mẹ chồng nên tôi vẫn còn giận Vương Xuyên.

Vào lúc đó, mọi thứ đều khiến tôi thấy rất tủi thân.

Tôi lau nước mắt kể hết với mẹ. 

Tôi nói về người mẹ chồng không thể sống thiếu chồng tôi và mẹ chồng đã chỉ tay vào mặt tôi rồi mắng mỏ tôi như thế nào.

“Bà ấy già rồi, sao lại không biết chừng mực như thế chứ.”

Mẹ tôi tức giận đến mức đập bàn.

Sau đó baf quay lại và phàn nàn thêm lần nữa.

“Mẹ ngay từ đầu đã nói với con không được gả cho Vương Xuyên này, nhưng con cứ nhất định phải gả.”

“Họ nói noa trung thực, nhưng mẹ nghĩ nó chỉ trung thực ở bên ngoài nhưng yếu đuối bên trong.”

“Mẹ, Vương Xuyên bình thường không có việc gì, nhưng mẹ anh ấy có lẽ sẽ không thích ứng được trong nhà có thêm người trong một thời gian.”

Tôi đã giải thích cho mẹ hiểu.

Mẹ tôi tức giận đến mức giơ tay định đánh tôi.

“Còn vẫn còn lên tiếng thay cho nó sao. Nếu nó thành thật, liệu hôm qua nó thấy con bỏ đi nó có nhắm mắt làm ngơ không?”

Lời nói của mẹ tôi có hơi thẳng nhưng lại rất đúng.

Tôi im lặng.

“Vậy tại sao ngay từ đầu mẹ lại mua cho chúng con một chiếc ô tô và một căn nhà?” Tôi yếu ớt hỏi.

“Không phải chỉ để con bớt cực khổ lại, mà bây giờ, con xem cuộc sống của con như thế nào?”

Khi mẹ tôi nói điều này, bà càng tức giận hơn.

Bà xua tay:

“Nếu không ở được nữa thì bảo thằng chồng con đưa mẹ nó cút ra ngoài. Căn nhà thì mình phải đòi lại.”

So với hoàn cảnh bị cô lập, bất lực, tôi chợt thấy tự tin khi được người khác ủng hộ.

Tôi cong môi, cảm động đến mức muốn khóc lần nữa.

Bao lâu nay, tôi vẫn luôn cho rằng Vương Xuyên sẽ đứng về phía tôi không chút do dự khi có chuyện gì xảy ra.

Thực ra, nghĩ đi nghĩ lại, cuộc sống hoà thuận trước đó là do tôi không sống với mẹ chồng.

Ngay khi bà ta đến, bà ta đã trở thành tấm gương phản chiếu cuộc hôn nhân của chúng tôi.

Đang nói chuyện, điện thoại đột nhiên vang lên.

Tôi nhìn tên người gọi và đó là Vương Xuyên.

Tôi ngập ngừng, không muốn trả lời.

“Nghe máy đi con.” Mẹ tôi đẩy tôi.

“Nghe xem nó còn giải thích điều gì nữa.”

Được rồi.

Vừa nhấn nút trả lời, đầu bên kia truyền đến giọng nói gấp gáp của Vương Xuyên:

“Ngôn Ngôn, em có ở nhà không?”

“Có chuyện gì thế? Có chuyện thì nói thẳng đi.”

“Em có thể mở cửa cho anh được không? Anh đang ở ngay bên ngoài.”

Giọng anh cầu xin.

Tôi và mẹ nhìn nhau.

Tôi chưa kịp nói gì thì mẹ tôi đã mở cửa cho anh vào.

“Mẹ.”

Vương Xuyên trông có vẻ đáng thương khi nhìn thấy mẹ tôi.

“Con tới tìm Ngôn Ngôn.”

“Hai đứa nói chuyện đi, mẹ đi mua đồ.”

Mẹ tôi với lấy chìa khóa nhà và đi ra ngoài.

Ngay khi mẹ tôi rời đi, ngôi nhà chỉ còn lại hai chúng tôi.

“Anh tới đây để làm gì?”

Tôi nheo mắt nhìn anh ấy.

Tôi không biết sáng sớm thế này anh ấy muốn làm gì ở đây.

Nhưng anh ấy đã nắm tay tôi và nói với giọng chân thành:

“Ngôn Ngôn, nghe anh nói này. Anh đã mất ngủ cả đêm sau khi em rời đi ngày hôm qua.”

Anh ta giơ tay lên và bắt đầu thề:

“Anh đã nghĩ kỹ rồi, thật sự đã nghĩ kỹ rồi, quả thực là lỗi của mẹ anh. Sáng nay anh đã nói với mẹ rồi.”

“Vậy thì sao?” Tôi rút tay ra.

“Em sẽ không về nhà nữa. Tối qua em đã cãi nhau với mẹ anh. Bây giờ không biết bà nghĩ gì về em đâu.”

“Không không.”

Vương Xuyên vội vàng ngắt lời tôi.

“Ý anh là trong khoảng thời gian này chúng mình sẽ sống với bố mẹ em. Khi mẹ anh hiểu ra thì chúng mình có thể quay về.”

Điều này thật bất ngờ.

Hôm qua, người vẫn luôn mồm không được lấy vợ mà quên mất mẹ, hôm nay đã thay đổi hoàn toàn thái độ.

Nó khiến tôi hơi bối rối trong giây lát.

“Tin anh đi vợ, anh thực sự không thể sống thiếu em được.”

Khóe miệng anh mếu máo, cảm giác như sắp khóc.

“Vậy nếu mẹ anh hỏi, anh sẽ nói gì?”

“Anh chỉ nói rằng ý tưởng này là của anh.”

Anh thề sẽ làm như vậy.

“Hơn nữa, mẹ anh là người quan tâm đến anh nhất. Nếu anh không quay về, mẹ nhất định sẽ hối hận về thái độ trước đây của mình.”

Những gì anh ấy nói có lý.

Tôi đã suy nghĩ kỹ và đồng ý.

Nhưng không lâu sau… tôi có thai.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8