Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sự chiếm hữu của mẹ chồng
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-16 02:03:25 | Lượt xem: 2

Khi Vương Xuyên nhìn thấy hai vạch, hai mắt anh sắp sáng lên.

Anh lập tức gọi điện cho mẹ để báo tin vui.

Khi chúng tôi ở nhà bố mẹ tôi hai tháng, trong khoảng thời gian này, mẹ chồng nhiều lần muốn gọi Vương Xuyên về nhà.

Nhưng bà đều bị Vương Xuyên chặn lại vì nhiều lý do khác nhau.

Thời gian dài trôi qua, Vương Xuyên không thể từ chối nữa.

Nên là tôi đồng ý dọn về ở với mẹ chồng hai ngày cuối tuần và về nhà mẹ đẻ trong tuần.

Hai tháng trôi qua mà không có chuyện gì xảy ra, tôi đành nhắm mắt làm ngơ.

Điện thoại của Vương Xuyên đang bật loa ngoài, mẹ chồng cũng không biết.

Qua điện thoại, mẹ chồng tôi có vẻ không hào hứng như tưởng tượng.

Bà sửng sốt một lúc rồi lên tiếng đầy hoài nghi:

“Có thai? Kế hoạch của con là gì?”

“Kế hoạch gì nữa? Đương nhiên sinh con!”

Vương Xuyên không có nhận ra điều gì bất thường, tinh thần vẫn phấn chấn như cũ.

Mẹ chồng thở dài:

“Con trai, vì vợ con đã có thai nên con phải hoàn toàn về ở với mẹ, người phụ nữ đó có lẽ không cần con nữa.

“Mẹ, mẹ đang nói cái gì vậy?”

Vương Xuyên liếc nhìn tôi, trên mặt hiện lên một tia khó chịu.

Giọng điệu của mẹ chồng tôi không giống như những bà mẹ chồng thường làm khi nghe tin con dâu có thai.

Sau đó tôi chọc Vương Xuyên, lén lút lắc đầu với anh.

Anh hiểu ý, thản nhiên nói vài câu rồi kết thúc cuộc gọi.

Trước khi anh ấy kịp nói, tôi đã thỏa thuận ba phần với anh ấy.

Tôi nhất định sẽ ở nhà bố mẹ đẻ trong thời gian mang thai, anh ấy không được phép chuyển về.

Anh bày tỏ sự tự tin:

“Em yêu, em đang nghĩ gì vậy? Anh là cha của đứa bé, đương nhiên anh sẽ ở lại chăm sóc em.”

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng đến buổi chiều, đột nhiên có người đập cửa nhà tôi.

Tôi đi ra mở cửa và nhìn thấy mẹ chồng.

Bà ta tỏ vẻ không vui, liếc nhìn tôi, đẩy tôi ra rồi túm lấy Vương Xuyên:

“Nào con trai, về với mẹ đi.”

“Mẹ ơi, mẹ đang làm gì vậy?”

Vương Xuyên là một người đàn ông cao lớn, thế nên anh vẫn đứng yên tại chỗ.

Anh không muốn rời đi, mẹ chồng cũng không thể kéo anh đi.

Sắc mặt bà ta chợt tối sầm:

“Cô ta đang mang thai, sao con còn ở đây?”

“Tất nhiên là con đang chăm sóc cô ấy.”

“Mẹ cũng cần con chăm sóc mẹ.”

Mẹ chồng tôi nói như đó là điều đương nhiên.

“Hơn nữa, mẹ cũng nhớ con. Chúng ta về với mẹ đi.”

“Mẹ, mẹ chỉ đang đùa thôi đúng không?”

Vương Xuyên lo lắng đến mức sắc mặt biến dạng.

“Mẹ còn chưa đến năm mươi tuổi, cần gì có người chăm sóc?”

“Thế thì mẹ cũng sẽ không trơ mắt nhìn con đi phục vụ cho 1 con ả người dưng đâu!”

Bà gân cổ lên và hét to nhất có thể.

“Mẹ không nuôi dạy con trai mình thành công như vậy chỉ để đi phục vụ những người phụ nữ khác!”

Bà ta nhìn tôi với ánh mắt ác ý, như thể đang nhìn kẻ thù.

Tôi cảm thấy ớn lạnh khi nhìn thấy bà ta và rất tức giận trước lời nói của bà nên tôi lên tiếng:

“Vương Xuyên, sao anh không về với mẹ yêu của anh đi.”

“Ngôn Ngôn…”

Vương Xuyên không thể tin được.

Tôi nhếch môi lạnh lùng:

“Trở về đi. Hai người có thể về quê sống chung với nhau. Tôi sẽ cho thuê căn nhà hai người đang ở càng sớm càng tốt.”

Mẹ chồng tôi nghe vậy liền sững lại.

“Ý mày là gì? Mày không muốn nhìn thấy tai với con trai tao hạnh phúc à?”

“Tao nói cho mày biết, nếu mày cưới con trai tao thì đó là nhà của con trai tao!”

Vương Xuyên cũng thấp giọng mắng:

“Ngôn Ngôn, đừng như vậy, dù sao bà ấy cũng là mẹ của anh.”

“Mẹ anh thì sao?” Tôi đang tức giận.

Da đầu tôi tê dại.

“Vương Xuyên, anh suy nghĩ kĩ một chút, nếu hôm nay anh cùng mẹ trở về, cuộc hôn nhân của chúng ta sẽ kết thúc. Đương nhiên, tôi vẫ có năng lực xử lý căn nhà đó.”

Mẹ chồng tôi không hiểu pháp luật, nhưng con trai bà thì hiểu.

Anh cúi đầu lưỡng lự một lúc rồi cuối cùng cũng kéo tôi lại.

Anh ấy thì thầm:

“Ngôn Ngôn, ngoan ngoãn đi. Chuyện này anh đã quyết định rồi, mẹ vẫn sẽ ở cùng chúng ta, anh sẽ ở lại chăm sóc em.”

Anh đẩy mẹ mình ra khỏi cửa.

Tôi không biết anh đã nói gì.

Nhưng sau khi nghe xong, mẹ chồng quay người rời đi mà không gây thêm phiền toái gì nữa. 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8