Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sức mạnh của thực tập sinh
Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-14 03:06:40 | Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Vậy thì phiền Ôn quản lý kiểm tra giám sát của ‘Khu vực nghỉ ngơi’ trong tuần này, chắc chắn sẽ thấy tôi luôn ở đó làm kế hoạch. Camera của chính công ty quay, chắc cô sẽ không cho rằng đó là giả đâu?”

 

Công ty có nhiều camera, nhưng chỉ có khu vực ‘Khu vực nghỉ ngơi’ là có camera đối diện bàn làm việc.

 

Ngoài việc tự quay video, tôi còn đặc biệt đến đó để làm kế hoạch, để tự tạo bằng chứng.

 

Ôn Ngữ lập tức cứng họng.

 

Cô ta đã từng thấy tôi làm việc ở đó.

 

Lúc đó cô ta còn châm chọc, “Đổi chỗ thì có thể nghĩ ra kế hoạch xuất sắc à?”

 

Tôi chỉ cúi đầu không nói gì.

 

Bây giờ, người không có lời nào để nói là cô ta.

 

“Kiểm tra giám sát cần có quyền, không phải ai muốn kiểm tra là kiểm tra được!”

 

“Xin hỏi Ôn quản lý, cấp bậc nào có thể kiểm tra giám sát, Chủ tịch có được không?”

 

“Cô vừa mở miệng đã nói Chủ tịch, cô nghĩ Chủ tịch có thời gian quan tâm đến một thực tập sinh bị cáo buộc sao chép kế hoạch của người khác sao?”

 

“Thuận theo ý của quản lý Ôn, chờ một chút, tôi gọi điện thoại cho bố hỏi ông ấy đang ở đâu.”

 

Ôn Ngữ cười nhạo, “Cô nghĩ mình đang ở trường à, có vấn đề là lại gọi bố giải quyết. Đừng tốn thời gian của chúng tôi nữa, không có kế hoạch thì thôi. Người tiếp theo, Lý Mạn!”

 

“Con gái tôi gọi cho tôi mà cũng không được sao?”

 

Tiếng bố tôi vọng lên từ cửa phòng họp.

 

Ông ấy đi vào với trợ lý và vài người mặc vest lịch sự.

 

Những người này, tôi đã gặp vào ngày khai mạc cho thực tập sinh.

 

Họ đã phát biểu trên bục lãnh đạo, có lẽ là các cấp cao trong công ty.

 

“Thành… Thành viên Hội đồng quản trị!”

 

Mọi người trong phòng họp đứng lên.

 

Ôn Ngữ sợ hãi nhìn về phía tôi, ánh mắt cô ấy rõ ràng là đàn sợ hãi.

 

Tôi nhẹ nhàng cười với cô ta. 

 

Thực ra, ba tôi bây giờ rất ít khi đến công ty này trong thời gian gần đây.

 

Gần đây, ông ấy bận rộn mở rộng lĩnh vực mới, cũng như đưa mẹ tôi đi trải nghiệm văn hóa ở các nước khác nhau. 

 

Ngày hôm nay, ông ấy đã đến sau khi tôi gọi trước cho ông.

 

“Xi bố hãy nói với quản lý Ôn để cô ta kiểm tra camera giám sát tại ‘Khu vực nghỉ ngơi’ trong tuần vừa qua. Con luôn ở đó để viết bản kế hoạch. Camera công ty chắc chắn sẽ quay được. Như vậy cô ta cũng không thể nói con làm giả được nữa.”

 

Mấy chục năm trên thương trường đã tạo ra sự uy nghiêm của bố tôi. 

 

Ông ấy liếc mắt về phía Ôn Ngữ.

 

Ông chưa lên tiếng, màu mặt của Ôn Ngữ đã bắt đầu chuyển xanh, cơ thể run lên như sàng lọc lúa.

 

Sau đó, mọi thứ diễn ra rất suôn sẻ.

 

Video giám sát được gửi đến chứng minh rằng kế hoạch là của tôi.

 

Ôn Ngữ chỉ có thể mặt tái nhợt thông báo tiếp tục cuộc họp.

 

Kết quả đánh giá cuối cùng, tôi đứng đầu, tiếp theo là Kha Kha, thứ ba là Lý Mạn.

 

Buổi trình bày của Lý Mạn, thậm chí cả con ch.ó cũng không thèm nhìn.

 

Kế hoạch của cô ấy cũng không tồi, nhưng khi giải thích cô ấy nói lắp bắp. Các chi tiết về kế hoạch khi bị người khác hỏi cô ấy cũng không trả lời được.

 

Chả cần nhìn cũng biết cô ấy chả chuẩn bị gì cả. 

 

Hoặc nói cách khác, dự án này không phải là của cô ấy.

 

Ngay khi kết quả đánh giá được công bố, Ôn Ngữ vội vã lấy cặp, cúi người để lén lút rời khỏi phòng họp.

 

Tôi gọi cô lại, “Quản lý Ôn, tôi nghĩ việc của chúng ta vẫn chưa giải quyết xong đâu.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8