Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sức mạnh của thực tập sinh
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-14 03:06:29 | Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi trở về văn phòng, tôi càng ngày càng lo lắng.

 

Tranh thủ lúc công việc không bận rộn, tôi quyết định nói chuyện với Từ Tư Niên.

 

Tôi kéo anh ấy vào góc cầu thang.

 

Sau khi suy nghĩ một chút, tôi quyết định nói một cách dịu dàng, “Dù hiện tại chúng ta không có nhiều tiền, nhưng sẽ có một ngày chúng ta sẽ có được. Anh đừng lo, được không?”

 

Từ Tư Niên nhìn tôi, ánh mắt hơi nghi ngờ.

 

Thôi thì, anh không biết.

 

Thà rằng nói thẳng cho xong.

 

“Ừm, về phía quản lỹ Ô , ngoài công việc bình thường, hai người cố gắng không tiếp xúc với nhau nhé? Em thấy cô ta…”

 

Từ Tư Niên hiểu ngay, ánh mắt nghi ngờ biến thành nụ cười, anh ấy tiến đến nắm tay tôi. 

 

“Hiểu rồi, sau này anh sẽ tránh xa cô ta.”

 

Tôi cố ý nói, “Nhưng nếu cô ta nói sẽ mua nhà, mua biệt thự… mua xe hạng sang cho anh, giúp anh tiết kiệm thời gian đỡ phải nỗ lực 30 năm tới thì sao?”

 

Anh ấy ngơ ngác một lúc, cuối cùng xoa đầu tôi nói, “Yên tâm, không có chuyện đó đâu.”

 

Mũi tiêm phòng ngừa này được tính là thành công, tôi vui vẻ bước trở lại văn phòng.

 

Vừa lấy điện thoại ra nhìn, khuôn mặt tôi bỗng chốc trở nên uể oải.

 

Quản lý Ô bắt đầu gây rối.

 

Trong nhóm, cô ta nói sẽ mời khách, để đồng nghiệp lựa chọn.

 

Một dãy dài lựa chọn, mua đủ mọi thứ.

 

Cuối cùng, cô ta chỉ định tôi, “Sầm Y Y, em đi giúp mọi người đặt món nhé.”

 

Tôi chỉ có thể theo yêu cầu từng người một đặt món.

 

Khi đồ ăn đến, tôi lại phải tôi đi một cách đến quầy lễ tân để nhận hàng và mang lên công ty.

 

Chỉ là làm cho mọi người có thể ăn được đồ mình chọn cũng đã mất một nửa ngày của tôi.

 

Khi đưa đồ ăn đến cho quản lý Ôn, tôi hỏi cô ta về tiền đặt đồ.

 

Cô ta tỏ vẻ không hài lòng, “Chị có nói không trả cậu sao? Chờ tích đủ số tiền rồi sẽ chuyển cho em.”

 

Ngày thứ hai, ngày thứ ba, ngày thứ tư…

 

Quản lý vẫn ở trong nhóm nói mọi người lựa chọn và đặt đồ ăn.

 

Cuối cùng tôi vẫn phải chạy vặt, tiền cũng vẫn chưa bao giờ trả cho tôi.

 

Tuần này, hầu hết năng lượng của tôi đã mất vào việc chạy vặt cho đồng nghiệp.

Chưa hề tiếp xúc với các công việc nhân sự.

 

Nhưng, nếu không học về các công việc nhân sự, làm sao tôi có thể vượt qua đánh giá thực tập đây?

 

Tôi quyết định nói chuyện với quản lý Ôn.

 

Tôi mang theo những hóa đơn một tuần qua đặt đồ ăn để tìm cô ấy, “Quản lý Ôn làm ơn hãy hoàn tiền cho em.”

 

Quản lý Ôn lại dùng cách nói giống như trước, “Cũng không phải chị không trả em, em gấp cái gì?”

 

Tiền thì tôi không gấp, cũng không thiếu. 

 

Nhưng tôi là nhân viên của cô ấy, việc đòi lại tiền là chuyện tất nhiên. 

 

Cô ta trả tôi tiền cũng là hợp lý.

 

Tôi không nhượng bộ,

 

“Phiền quản lý Ôn cho một thời gian cụ thể. Dù sao tôi chỉ là một thực tập sinh, lương vốn đã ít ỏi, không đủ để tạm ứng số tiền lớn như vậy.”

 

“Một lãnh đạo thương nhân viên như quản lý Ôn chắc chắn sẽ hiểu cho nhân viên của mình.”

 

Tôi nói với âm lượng không nhỏ, khiến câc đồng nghiệp chú ý.

 

Ôn Ngữ không giữ được mặt mũi, cầm điện thoại chuyển khoản cho tôi, “Đã chuyển WeChat cho cô rồi, không cần trả lại số tiền dư.”

 

“Quản lý Ôn, không có dư, vẫn thiếu 120 tệ.”

 

“Cô nhìn cái vẻ nghèo khổ của cô xem.” 

 

Ôn Ngữ ngượng ngùng cầm điện thoại chuyển thêm tiền cho tôi, “Bây giờ có thể đi được chưa?”

 

Tất nhiên là không.

 

Tôi tiếp tục nói, “Quản lý Ôn, tôi muốn trong giờ làm việc được làm nhiều công việc liên quan đến nghiệp vụ của bộ phận hơn.”

 

Cô ta châm chọc, “Sao, cảm thấy để một sinh viên đại học danh tiếng làm những việc vặt vãnh là đang hạ thấp cô sao?”

 

“Nếu đồng nghiệp thỉnh thoảng cần giúp đỡ, tôi rất sẵn lòng. Nhưng chỉ cho tôi làm những việc vặt vãnh, tôi thấy không hợp lý lắm.”

 

“Quản lý Ôn là người quản lý nhân sự, cách đào tạo nhân viên mới, tôi tin là cô rõ hơn tôi nhiều.”

 

Ôn Ngữ không kiên nhẫn, “Sắp xếp như thế nào là việc của tôi. Cô chỉ việc làm theo, không nghe thì có thể rời đi bất cứ lúc nào!”

 

Có vẻ như cô ta quyết tâm làm khó tôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8