Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sủng Phi Tự Mình Tu Dưỡng
Chương 06

Cập nhật lúc: 2026-03-14 03:07:09 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhiếp Chính Vương quấn gạc trắng, sắc mặt vẫn tái nhợt vì mất m.á.u quá nhiều: “Lần này bọn hắn ám sát thất bại, nhất định sẽ giấu sơ hở, muốn tra ra kẻ đứng sau lần nữa càng khó hơn. “

 

Tề Chiêu nằm nửa người trên mỹ nhân tháp: “Chuyện này cũng không khó, mấu chốt phá vỡ cục diện chính là…Trì Uyển Uyển.”

 

Ta vốn ở một bên nghe đến ngủ gà ngủ gật, đột nhiên nghe thấy Tề Chiêu cất cao giọng gọi ta, ta vội ngắt chùm nho đưa tới bên miệng nàng.

 

“Đến đây, đến đây!”

 

Chao ôi, thật tội nghiệp cho đại sủng phi ta đây, ấy thế mà lại bị giáng xuống hầu hạ cho “Cung nữ nuôi bò”.

 

Trên đời này còn có công lý sao!

 

Tề Chiêu mới ăn một miếng nho.

 

Nhiếp Chính Vương và Hoàng đế đồng thanh truy hỏi: “Mấu chốt phá vỡ cục diện ở đâu?”

 

Tề Chiêu nhướng mày: “Không phải đã nói rồi sao?”

 

Ba người cùng nhìn về phía ta.

 

Ta: “???”

 

13.

Gần đây trong cung xảy ra hai chuyện lớn.

 

Đầu tiên là Hoàng đế bị tập kích, Nhiếp Chính Vương dũng cảm hộ giá, cản một đao thay Hoàng đế.

 

Hôm sau, Hoàng đế vô cùng tức giận, bất chấp công lao cứu giá của Nhiếp Chính Vương, rút kiếm chĩa về hắn trước mặt mọi người. Dưới sự ngăn cản của tất cả, Hoàng đế hạ chỉ giam giữ Nhiếp Chính Vương trong Vương phủ.

 

Trong triều bàn tán sôi nổi về chuyện này, có người biết chuyện đã tiết lộ thông tin nội bộ.

 

Nhiếp Chính Vương không cản một đao kia thay Hoàng đế, mà cản thay cho Trì Quý phi.

 

Lúc Nhiếp Chính Vương hấp hối, Hoàng đế và Trì Quý phi đã đến thăm hỏi. Nhưng hắn lại nửa tỉnh nửa mê, cầm tay Trì Quý phi bày tỏ nỗi lòng.

 

Thường nói rằng khi một người sắp chết, lời nào cũng hay.

 

Hoàng đế tái mặt ngay tại chỗ.

 

Lại có người tiết lộ rằng bên trong Vương phủ của Nhiếp Chính Vương cất giấu một nữ tử, dáng dấp tương tự Trì Quý phi đến sáu phần.

 

Ngay cả mấy chục con bò được Trì Quý phi nuôi trong cung Tê Hà, đều trở thành bằng chứng cho lòng ái mộ của Nhiếp Chính Vương.

 

Nghe đâu trong những sinh linh trên thế gian, Trì Quý phi chỉ thích bò nhất. Trong lúc nhất thời, giá bò trên phố tăng vọt. Thậm chí lúc dân chúng tự nghị luận về việc này, họ đều lấy biệt danh để chỉ Trì Quý phi, tôn xưng là Ngưu phi.

 

Từng việc từng việc khiến người ta không khỏi cảm khái – Nhiếp Chính Vương thật sự phải lòng Ngưu phi rồi…À không đúng, Trì Quý phi.

 

Trì Quý phi cũng chính là bản thân ta, hiện tại sắp bị Hoàng đế đưa đến chùa Bạch Lộc ở ngoài cung để tu hành.

 

Ta quyến luyến: “Có thể không đi được không?”

 

Hoàng đế cũng lâm vào thế khó xử: “Không đi không được, Tề Chiêu nói, nếu không đuổi ngươi ra khỏi cung, người khác sẽ không tin lời đồn quan hệ bất chính này.”

 

Ta: “Hu hu hu, vậy thì ta còn một câu muốn nói.”

 

Ta ngẩng đầu, mơ màng nhìn Hoàng đế với đôi mắt ngấn lệ: “…Trước đó ngài đã đồng ý cho ta năm ngàn lượng, ngài còn giữ lời không?”

 

Ta đã mất đi danh hiệu Trì Quý phi, không thể mất thêm năm ngàn lượng nữa!

 

14.

Ta lên xe ngựa, bên tai truyền đến giọng cười chế nhạo quen thuộc.

 

Tề Chiêu: “Chỉ rời đi có mấy ngày mà không nỡ sao? Ngươi đúng là hết lòng hết dạ với bệ hạ.”

 

Không hẳn, nhưng Hoàng đế chính là cây hái ra tiền của ta.

 

Ta khiêm tốn nói: “Nào có, nào có, ngươi đối với Nhiếp Chính Vương cũng không tệ.”

 

Hết bày kế lại ra sức.

 

Tề Chiêu giật khóe môi: “Ta và Nhiếp Chính Vương…”

 

Ta: “Hả?”

 

Tề Chiêu: “Quên đi, có nói ngươi cũng không hiểu.”

 

Ta bĩu môi: “Ta mới không hiểu, tại sao ngươi lại nói ta là mấu chốt để phá vỡ cục diện.”

 

Xe ngựa chạy qua phố Trường An, Tề Chiêu vén rèm nhìn khung cảnh phồn hoa bên ngoài.

 

“Hoàng đế dựa vào cái gì để có thể ngồi vững ngai vàng của mình? Một là huyết mạch hoàng thất trên người hắn, hai là quyền lực của Nhiếp Chính Vương Lục Hoành.”

 

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8