Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ta Bán Bánh Thịt Chứ Không Bán Thịt
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-14 03:07:21 | Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta bắt đầu mỗi ngày học tập cùng những nữ nhân xinh đẹp này.

Nguyên Hoài Tướng quân có quyết tâm cao, phương pháp rất nghiêm khắc.

Sáng học sách vở, chiều học kỹ năng.

Vừa được khai sáng tinh thần, vừa được đào tạo nghề nghiệp, nghe nói, nếu biểu hiện tốt còn có thể ở lại quân doanh, từ đó có được chỗ dựa vững chắc.

Sư phó hỏi ta muốn học gì, ta đáp không cần học, ta đã có một kỹ năng sẵn có, đó là làm bánh thịt.

Cầm d.a.o chặt thịt, tiếng “phành phạch” vang lên, rồi nướng bánh.

Bánh vỏ mềm mại, nhân thịt thơm lừng, bánh của Tam Nương, ăn là khó quên.

Những nữ nhân nếm thử bánh thịt ta làm, khen ngợi không ngớt: “Tam Nương có tay nghề này, sau này có thể lấy một thợ mổ làm phu quân. Không giống chúng ta, chỉ biết đàn hát thêu thùa, chỉ có thể làm thiếp cho nam tử tuấn tú.”

Ta lắc đầu: “Lấy thợ mổ làm gì, Tam Nương trước đây cũng là thê tử của một nam tử tuấn tú. Tam Nương giỏi múa, phu quân giỏi vẽ, phu quân vẽ Tam Nương như tiên nữ hạ phàm, ai thấy cũng khen ngợi là đôi kim đồng ngọc nữ.”

Những nữ nhân cười nghiêng ngả.

“Tam Nương thật khéo nói đùa.”

“Phu quân tuấn tú của Tam Nương đâu rồi?”

“Nam tử vừa đẹp trai vừa giỏi vẽ, sớm đã bị công chúa bắt đi hầu hạ, đâu đến lượt Tam Nương, người chỉ biết làm thịt heo?”

Họ cười, ta cũng cười.

Sau đó, khi rảnh rỗi, họ thường dụ dỗ ta kể chuyện.

Ta kể chuyện, họ ăn hạt dưa.

….

Trong truyện, nữ tử tên là Nguyệt Nương, còn nam tử tên là Dung Lang.

Nguyệt Nương là một tiểu thư ngây thơ của gia đình quan lại.

Dung Lang là công tử tuấn tú của một gia đình thư hương.

Dung Lang giỏi vẽ, dưới bút của hắn, phong cảnh núi non hùng vĩ, hoa cỏ và chim thú sống động.

Dung Lang vẽ núi, vẽ nước, vẽ chim, vẽ cá, nhưng chưa bao giờ vẽ người.

“Họa nhân nan họa cốt, tri diện bất tri tâm.”

Hắn nói rằng con người quá phức tạp, hắn không thể vẽ đẹp được.

Sau đó, Dung Lang gặp Nguyệt Nương.

Nguyệt Nương múa dưới ánh trăng, đẹp đến mê hồn.

Dung lang chưa từng vẽ người, về nhà lại một lần vung bút, vẽ ngay một bức tranh “Nguyệt Hạ Kinh Hồng”.

Đó là bức tranh chân dung duy nhất trong đời hắn, đồng thời cũng là cách hắn dâng tặng trái tim mình, vốn chưa bao giờ nở hoa suốt hai mươi năm, cho nữ tử mười chín tuổi trong tranh.

Bức tranh này, như màn múa của Nguyệt Nương, làm rung động mọi người, nổi tiếng khắp kinh thành.

Cặp “Kim Đồng Ngọc Nữ” nhanh chóng yêu nhau say đắm, lại vừa hợp môn hợp phái, chuyện cưới xin, thỏa thuận, đại hôn đều thuận lợi.

Trong các câu chuyện, khi mọi chuyện suôn sẻ quá mức ở giai đoạn đầu, thường sẽ phải trải qua thử thách lớn ở giai đoạn sau.

Dung Lang và Nguyệt Nương cũng không thoát khỏi quy luật này.

Ngày đại hôn, công chúa nghe tin đôi uyên ương “Nguyệt Hạ Kinh Hồng” nổi tiếng gần đây, vốn có ý xuất cung tiêu thực, liền tiện đường đến xem.

Một lần xem, lại như sấm sét đánh xuống, đất trời rung chuyển.

Công chúa ngay lập tức si mê Dung Lang, yêu đến mức trời nghiêng đất ngả.

Công chúa đưa Dung Lang vào cung, quần áo nửa hở, làn da trắng ngần lộ ra đầy xuân sắc.

Bàn tay mềm mại nhuộm đỏ cầm lấy đôi tay Dung Lang vẫn còn mùi mực, bắt hắn vẽ trên làn da quý giá của mình.

Dung Lang không chịu, quyết liệt từ chối, đến mức tự đập đầu vào đất, muốn tự tử.

Công chúa đe dọa: “Ngươi có thể chết, nhưng ngươi không nghĩ người nhà ngươi sao?”

Dung Lang đứng thẳng: “Người nhà ta đều có tính khí như vậy, thà c.h.ế.t còn hơn chịu nhục.”

Công chúa lại hỏi: “Nhà thông gia ngươi cũng vậy sao? Nương tử yêu quý của ngươi có sẵn lòng để cả nhà cùng c.h.ế.t không?”

Dung Lang run rẩy đôi mi dài: “Một người làm việc một người gánh, mong công chúa là người có lý lẽ, đừng làm hại thê tử của thần.”

Công chúa từ từ bước xuống giường, cánh tay trắng như ngọc quấn quanh cổ Dung Lang: “Nếu ta không đồng ý thì sao?”

Công chúa từ nhỏ đã kiêu ngạo, không bao giờ hiểu lý lẽ.

Một người c.h.ế.t là chuyện đơn giản, khó nhất là sống trong nhục nhã.

Nguyệt Nương cũng không nhàn rỗi, trống của nha môn cũng đập vỡ, ngự giá hoàng đế cũng chặn lại, lên trời xuống đất, cũng muốn tìm lại lang quân hồng nhan họa thủy của nàng

Sự việc đã đến mức hoàng đế không thể nhắm mắt.

Trên đại điện, hoàng đế lần đầu tiên quở trách công chúa mà hắn coi như bảo bối.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8