Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ta bán thân năm tám tuổi
Chương 14

Cập nhật lúc: 2026-03-14 03:08:25 | Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm nay công tử từ huyện nha trở về nói với chúng ta, Tổng đốc đại nhân nghe nói ở đây có một quán điểm tâm nên muốn đến nếm thử, bảo chúng ta chuẩn bị trước.

Thải Âm đồng ý, nàng ấy và đại nương đi chợ mua đồ, còn ta ở lại trông coi cửa hàng.

Quan hệ của hai người càng lúc càng tốt. Cứ mỗi lần ra cửa nhất định phải đi dạo đủ mới chịu về, còn mang về một đống bao lớn bao nhỏ. Ta mới không muốn tham gia vào cuộc vui này đâu.

Thật vất vả mới chuẩn bị xong một bàn trái cây và điểm tâm, nhưng chờ mãi chờ mãi, chỉ thấy mỗi công tử trở lại.

Chúng ta hỏi hắn Tổng đốc không đến hay sao, hắn cũng không biết có chuyện gì. Lúc đại nhân đến con suối bên cạnh, quán ăn đã ở trước mắt, đột nhiên ngài ấy quay đầu trở lại, không đi nữa.

Hắn cũng không biết bản thân đã đắc tội quan lớn ở chỗ nào nên đã vội đến hỏi, người kia còn bảo không có gì, nhưng công tử không hiểu thấu suy nghĩ của Tổng đốc.

Đại gia an ủi hắn: “Có lẽ có việc gấp nên mới quay trở về. Đừng đoán mò nữa, đến khi ngươi và Thải Âm thành thân thì có thể mời quý nhân đến chung vui.”

Chúng ta gửi thư hỏi ý phu nhân về chuyện thành thân của Thải Âm, sau đó phu nhân đã gửi khế ước bán thân của Thải Âm sang đây.

Trong thư hồi âm còn nói, nếu là gặp người hữu duyên thì hãy gả đi. Trần phủ là nhà mẹ đẻ của Thải Âm, sau này thường về thăm nhà là tốt rồi.

Vào ngày thành thân của Thải Âm, ta có vinh dự được làm phù dâu.

Quán điểm tâm giăng đèn kết hoa, tràn ngập niềm vui sướng.

Ta nói với nàng ấy: “Nghe bảo tấu sớ thưởng công trạng cho công tử đã đệ lên rồi, ít ngày nữa sẽ có hồi âm. Một cô nương vừa xuất giá đã trở thành quan nương tử, thật có phúc khí mà!”

Thải Âm kéo tay ta: “Tỷ chỉ hy vọng có thể giống như lão gia và phu nhân, như vậy thì cả đời này cũng đáng. Phu nhân nói muội và chúng ta rất có duyên, quả đúng là sự thật. Lần này theo muội đến phía Nam, thế mà lại định được chuyện chung thân đại sự. Như vậy thì phúc khí này là do muội cho ta mới đúng. Chỉ là muội muội này… Ây, muội còn muốn phiêu bạc đến bao giờ?”

Nhưng sau đó nàng ấy lại an ủi ta: “Muội đừng hận lão gia và phu nhân. Nếu là người bình thường thì còn có thể tranh giành, nhưng đây là do thánh thượng tứ hôn, đối phương lại là đích tiểu thư Quốc Công phủ, chúng ta tranh như thế nào được.”

Ta mỉm cười: “Tỷ đừng nói mấy chuyện này, muội nghe cũng không hiểu đâu. Thiếu gia với tiểu thư mới là xứng đôi vừa lứa, muội chỉ là một nha đầu, lấy cái gì để tranh? Vả lại lão gia và phu nhân đối đãi với muội rất tốt, nếu không có họ thì cả nhà muội đã sớm c.h.ế.t đói, muội có gì mà phải oán hận chứ?”

Ngày hôm đó, huyện nha cử người đến chúc mừng. Tổng đốc đưa đến một bao lì xì thật to, còn người thì không tới.

Gả Thải Âm đi, vậy nên cửa hàng này cũng được sung vào của hồi môn của nàng ấy. Ta ở lại đó nửa tháng, sau đó nói lời từ biệt với công tử: “Lần này đến đây vốn dĩ để làm nguyệt lão. Nay chuyện đã thành, ta phải đi thôi.”

Thải Âm lưu luyến kéo tay ta, khẽ nói: “Nếu trên đường đi có gặp người nào phù hợp mà có duyên, vậy thì muội gả nhanh đi! Đừng để chuyện chung thân của mình bị chậm trễ.”

Ta đồng ý.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8