Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ta bán thân năm tám tuổi
Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-03-14 03:08:27 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta sử dụng kỹ năng thêu thùa học được từ chỗ Trương ma ma để mở ra Đồng Hoa Kí.

Lúc đầu, chúng ta chỉ thêu một ít khăn và mặt quạt đi bán. Sau này các cô nương dần học được nghề thêu, chúng ta có thể bán được các thêu phẩm lớn hơn như bình phong, chăn bông.

Người trong cửa hàng thêu càng lúc càng nhiều. Bọn họ là những cô nương không có nơi nào để về. Khi bọn họ bị bán cho nha bà, ta vội đi đến đó chuộc người, rồi mang các nàng về đây học thêu.

Nếu có người không được trời phú khả năng thêu thùa, ta sẽ dạy bọn họ làm điểm tâm hoặc làm son phấn. Ta còn dạy bọn họ học những chữ mà khi trước tiểu thư dạy cho ta, từng bước từng bước dạy bọn họ cách đọc.

Đợi cho bọn họ có được bản lĩnh, nếu muốn quay về thì ta sẽ trả khế ước bán thân cho bọn họ, còn cho họ thêm bạc để mang về nhà.

Cứ như vậy, người trong thôn gọi cửa hàng thêu của ta là học đường cho nữ tử, sau này còn có thôn dân mang nữ nhi đến chỗ ta học nghề.

Ta rất vui vẻ, chỉ cần nữ hài tử có một ngón nghề thì họ không cần bước chân vào con đường bán thân. Dù sao con đường này cũng quá mạo hiểm, không phải ai cũng có thể giống như ta lúc trước, được bán vào một nhà tốt.

Thôn dân nói ta là nữ Bồ Tát, danh xưng này ta không dám nhận. Đó là nhờ công lao của vị tuần phủ mới, dân chúng an cư lạc nghiệp, ta nào dám tranh công cùng quan phủ chứ.

Chỉ có nha bà không vui. Bây giờ không còn người bán nữ nhi, thế nên bà ấy không kiếm được tiền.

Thế là bà ấy đổi sang làm bà mối, bắt đầu bằng việc mai mối gả ta đi. Dù sao năm nay ta đã sắp mười tám, ở quê nhà đã bị xem là gái lỡ thì. Tỷ muội trạc tuổi ta bây giờ đã con bồng con bế cả rồi.

Nha bà khuyến khích ta đi gặp mấy người, nhưng ta cảm thấy giữa ta và bọn họ không có duyên. Dẫu sao ta đã gặp được thiếu niên tốt nhất, nay nhìn những người khác khó tránh cảm thấy thiếu chút gì đó.

Có lẽ đây là liếc mắt một cái thành vạn năm.

Nhưng ta cũng không lo lắng gì cả. Ngày nào ta cũng vội đến mức chân không chậm đất, cửa hàng còn có rất nhiều chuyện ta cần phải làm.

Phải rồi, ta vào trong thành mở thêm ba cửa hàng. Một cửa hàng thêu, một cửa hàng điểm tâm và một cửa hàng bán son phấn. Cả ba lấy tên là Đồng Hoa Kí.

Người làm trong cửa hàng là các nữ hài tử, họ gọi ta là Đồng Hoa tỷ. Cảm giác quan trọng với người khác lấp đầy nội tâm ta. Cuộc sống mỗi ngày thật phong phú vui vẻ.

Sang năm là sinh thần của mẹ Quan Âm, các hương lão mời ta hóa trang thành Quan Âm. Ta không tiện từ chối nên phải đích thân xuất hiện để chiêu đãi đại chúng.

Cửa hàng được nghỉ một ngày, các nữ hài tử hộ tống ta suốt chặng đường đến miếu quang âm để cúng thần.

Nhưng giữa muôn dâng đảnh lễ, ta chợt nhìn thấy một hình bóng quen thuộc.

Ta nghĩ mình bị hoa mắt. Dù sao người đến xem lễ cũng nhiều như thế này, còn hắn chắc đang làm quan lớn ở kinh thành. Có lẽ ta nhìn nhầm rồi.

Theo lệ xưa, người hóa vai Quan Âm phải ở lại trong miếu một đêm, vậy nên ta chỉ đành ngủ lại đây.

Buổi chiều, chờ mọi người tản đi, ta và các sư phụ trong chùa làm bạn, cùng dùng chơm chay, sau đó đi ra phía sau núi tản bộ.

Du Lâm sư thái và ta đi trên con đường nhỏ ở trong núi. Gió mát thổi vào mặt, cảm giác mát mẻ khoái ý không nói thành lời.

Sư thái nói ta có duyên với Quan Âm, người nhất định sẽ phù hộ ta một đời an khang, vạn sự như ý.

Ta nói bây giờ mình đã đủ đầy. Khi trước nhà ta không có một chén cơm no, nhìn thấy nương sinh bệnh mà không có bạc để mua thuốc.

Bây giờ ta có cửa hàng của riêng mình, làm chuyện ta thích, hơn nữa ta còn có thể dư ra chút tiền để trợ giúp các hương thân. Kết quả như bây giờ không phải do có Bồ Tát phù hộ hay sao?

Ánh nắng chiều sau lưng rực rỡ, trong núi có tiếng suối chảy róc rách, có tiếng chim hót, có mùi hoa thơm phảng phất, đây nào khác gì thế ngoại đào viên.

Trong lòng ta thầm cầu nguyện, mong Bồ Tát phù hộ cho cha nương ta, cho lão gia và phu nhân, cho Mãn Trụ Nhi và Nguyệt Nhi, cả nhà bình an thuận lợi. Phải rồi, phù hộ cho thiếu gia và thiếu phu nhân hỉ nhạc an bình, một đời vô lo.

Sáng sớm ngày hôm sau, ta từ biệt sư thái rồi xuống núi. Khi cửa miếu mở ra, ta thấy một người đứng khoanh tay, bình lưng sau lưng hắn rạng rỡ như phát ra hào quang vạn trượng.

Ta nhìn kỹ một chút, người đó không phải thiếu gia thì là ai?

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8