Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ta bán thân năm tám tuổi
Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-03-14 03:08:17 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cuộc sống ở Bắc Mộc châu cũng không tốt lắm, ít ra so với cảnh xuân tươi đẹp, sông nước hiền hòa ở Giang Nam, thì nơi này vẫn còn rất khốn khổ.

Về việc ăn mặc tất nhiên cũng không được chu đáo như Giang Nam. Do triều đình nổi sóng nên quân đội cũng phải trên tinh thần chuẩn bị ra trận. Nam nhân phải ra thao trường tập luyện, còn nữ quyến chủ trì hậu phương, chăm lo quân giày và chiến bào.

Nhạc lão gia cho chúng ta một căn nhà để ở. Lão gia vốn không có thân nhân cho nên người sống trong nhà là người của Trần phủ.

Sống ở nơi này, mọi người cũng dần trở lại bình thường sau một khoảng thời gian bị giam cầm. Trong nhà cũng vang lên nhiều tiếng cười hơn.

Lão gia trở thành phụ tá trong quân, thiếu gia cũng đã nhập ngũ. Phu nhân nói, chỉ có đánh thắng Ngũ Vương gia thì chúng ta mới có thể có được ngày lành. Vì vậy mọi người toàn tâm toàn ý làm việc, mong rằng sẽ sớm đón được tin thắng lợi.

Ngày như trôi chậm lại. Bình thường chỉ có hạ nhân như chúng ta ở trong nhà, còn lão gia và phu nhân ngày nào cũng phải đến quân doanh để nghị sự. Thiếu gia đi theo lão gia lên tiền tuyến, còn ta ở nhà mang mấy bộ lông cáo ra phơi nắng, cẩn thận nhặt lông, sau đó may thành bao đầu gối và lót n.g.ự.c ấm áp.

Áo giáp nặng như vậy, hy vọng những món đồ nhỏ này sẽ giúp thiếu gia dễ chịu hơn.

Đôi khi cũng có tin dữ truyền đến, thí dụ như thánh nhân hoăng, hoặc Ngũ Vương gia và Bát Vương gia tranh đấu gay gắt. Thời điểm hai quân Nam Bắc giao chiến có lẽ sắp tới rồi.

Đôi khi cũng có tin tốt truyền đến, thí dụ như Trương tướng quân ở phía Tây dẫn quân đến đầu hàng, hoặc Đông Dương vương ở phía đông đã quy hàng Bát Vương gia. Ngày nào cũng có rất nhiều người đi qua cửa thành, họ có thể là binh sĩ, nhưng cũng có những người lưu vong.

Giằng co nửa năm, cuối cùng chiến tranh vẫn diễn ra. Thiếu gia chiến đấu trên chiến trận, ai cũng không ăn cơm nổi.

Phu nhân nhận ra chúng ta lo lắng, người khuyên nhủ mọi người: “Nam tử ai cũng phải đi kiến công lập nghiệp. Nếu nó muốn làm hùng ưng thì không thể nào cứ mãi làm gà con nấp sau cánh mẹ. Việc chúng ta cần làm chính là âm thầm ủng hộ nó, trở thành chỗ dựa đáng tin cậy nhất của nó.”

Tin vui nhất trong lúc này chính là đã tìm được tiểu thư. Binh sĩ đi đón bọn họ đã cử người đến báo, rằng tiểu thư và nhà ta, cứ theo lộ trình thì năm ngày nữa sẽ đến nơi.

Người trong nhà vui vẻ phấn chấn. Đã hơn nửa năm không gặp mặt tiểu thư, ai cũng hy vọng nàng có thể bình an trở về.

Đương nhiên ta là người vui nhất. Tiểu thư đã trở lại, cha nương và đệ đệ cũng đã đến đây. Một nhà chúng ta bây giờ đã được đoàn tụ.

Đến ngày thứ năm, ta thức dậy từ sớm, chuẩn bị một bàn đồ ăn thịnh soạn cùng Thải Âm và Trương ma ma.

Đợi đến buổi trưa, ta nghe được tiếng cười trong trẻo của tiểu thư.

Từ phía xa xa, nàng vội vàng chạy đến rồi ôm chầm lấy ta: “Đồng Nhi, tốt quá Đồng Nhi, ta lại gặp được ngươi rồi. Chúng ta lại có thể ở bên nhau rồi!”

Theo sau tiểu thư là cha nương và đệ đệ của ta, trông ai cũng mệt mỏi, lấm lem bụi đất.

Thân thể nương ta đã khỏe lên nhiều, đi đường xa như vậy mà bà cũng chỉ hơi mệt mỏi. Đệ đệ bây giờ cũng đã lớn, đứng cao hơn cả ta. Ta suýt thì không nhận ra nó.

Thế này là tốt lắm rồi. Có thể bình an đoàn viên là tốt lắm rồi.

Trên mâm cơm, tiểu thư kể lại chuyện cách biệt năm đó.

Cái đêm hoán đổi thân phận, cha ta đã ôm tiểu thư đi thẳng đến khách điếm ở ngoại ô. Chờ đến khi trời sáng thì ông vội vàng lên đường hồi hương.

Tuy điều kiện trong nhà không sánh được với Trần phủ, nhưng cha nương ta nhất quyết đem phòng ngủ tốt nhất cho tiểu thư ở. Phòng ốc tuy đơn sơ nhưng đã được quét tước cực kỳ sạch sẽ, sau đó nói với người ngoài là đã chuộc ta về. Bình thường tiểu thư không đi ra cửa, vậy nên không ai biết người sống trong nhà lại là đại tiểu thư của Trần phủ.

Sau này khi nghe được tin sắp có chiến tranh, đệ đệ ta phản ứng mau lẹ. Nó lo lắng có người tìm đến thôn này nên đã nhanh chóng bỏ lại nhà cửa đất vườn, toàn bộ gia đình ta đi vào thành để làm việc kiếm sống. Bọn họ đi hết nhà đông rồi đến nhà tây, nhất mực giữ kín tin tức của tiểu thư. Kể cả binh sĩ mà phu nhân phái đi tìm cũng phải mất nửa năm mới tìm được.

Đệ đệ ta ngượng ngùng gãi đầu: “Đệ sợ có địch nhân tìm ra.” Phu nhân lại vui mừng nở nụ cười: “Đứa nhỏ này cũng thông minh mới biết phải giải quyết hậu họa từ trong trứng nước, nếu không sẽ không biết xảy ra chuyện gì.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8