Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ta Bị Phản Diện Chiều Hư Mất Rồi
Chương 04

Cập nhật lúc: 2026-03-16 02:04:58 | Lượt xem: 1

Trên bục cao, Phục Linh mặc áo bào màu trắng, vạt áo tung bay theo gió, vài sợi tóc dài mờ mờ ảo ảo che trước khuôn mặt y, như một vị trích tiên.

Ta nhìn y, bỗng bật cười, nói lớn: “Phục Linh, ta không muốn!”

“Ta không muốn c.h.é.m yêu g.i.ế.c ma, không muốn hy sinh bản thân để cứu vớt chúng sinh!”

“Kiếp này, ta muốn làm một kẻ phản diện!”

Mọi người xôn xao một lúc rồi nhanh chóng im bặt.

Dù ta không nhìn rõ khuôn mặt Phục Linh, nhưng cũng có thể đoán được lúc này trên khuôn mặt thanh lãnh của y chính là sương giá lạnh lẽo.

Nhưng, vậy thì sao nào?

Phục Linh, kiếp này người đến muộn rồi.

11.

Phục Linh giam lỏng ta trong căn phòng chật hẹp.

Y không nói một lời, chỉ lặng lẽ nhìn ta.

Giống như vào lúc này, y mới thực sự bắt đầu đánh giá con người ta.

Nếu là trước kia, ta nhất định sẽ lo sợ không thôi.

Nhưng giờ đây, ta đã quen với tính khí sáng nắng chiều mưa của Viên Bạch, nên không còn cảm thấy khó chịu nữa, chỉ thản nhiên nhìn lại y.

Y đột ngột lên tiếng: “Vậy nên, không phải chính bản thân ngươi muốn rời khỏi Ma giới?”

Ta gật đầu: “Vậy người có thể thả ta đi không?”

Ánh mắt Phục Linh bình tĩnh: “Không thể.”

“Ta đã nghe Ma tướng Lạc Vũ kể về thân thế của ngươi. Từ nhỏ ngươi đã được Ma quân Viên Bạch đưa về Ma giới, hắn đối xử với ngươi rất tốt, bất cứ thứ gì ngươi muốn, hắn đều tận sức đáp ứng.”

“Nhưng hắn lại không cho phép ngươi tu luyện, cũng chưa từng dạy ngươi thế đạo.”

“Dư Chiêu Chiêu, ngươi không nghĩ rằng bản thân đã bị hắn nuôi dưỡng thành một kẻ vừa yếu đuối vừa ngu ngốc sao?”

Ta mỉm cười, kiếp trước, ta được Phục Linh dạy dỗ muôn vàn đạo lý, tu vi đạt đến cảnh giới cao nhất, vậy thì sao chứ?

Chẳng phải tất cả đều trở thành lý do để các người ép ta đi c.h.ế.t sao?

“Phục Linh, ngàn vàng khó mua, ta nguyện ý.”

12.

Ta vẫn bị Phục Linh nhốt trong căn phòng tối.

Y nói ta giờ đây sa vào khoái lạc, vậy nên đã cắt đứt ba bữa ăn của ta, mỗi ngày chỉ cho ta một cái màn thầu.

Thủ đoạn thật tầm thường.

Nhưng lại vô cùng hiệu quả.

Ta bị đói đến hoa mắt chóng mặt, mỗi ngày đều do dự giữa việc đồng ý hay không đồng ý.

Cuối cùng, ta tốn mất ba ngày, bỏ qua việc rèn luyện cơ thể, rưng rưng nước mắt xây dựng căn cơ.

Chỉ cần đạt đến Trúc Cơ cảnh là có thể nhịn ăn.

Rốt cuộc ta cũng không còn phải chịu đói ở đây nữa.

Khi Phục Linh đến thăm ta, ta đang ngủ say sưa.

Y gọi mấy tiếng nhưng vẫn không thể đánh thức ta dậy.

Y thay đổi sắc mặt, ôm ta vào lòng: “Dư Chiêu Chiêu!”

Cái ôm đó khiến ta bừng tỉnh.

Nhìn thấy dáng vẻ lo lắng của y, ta có chút ngẩn ngơ, ma xui quỷ khiến mở miệng gọi: “Sư tôn.”

Y sững người một lúc: “Ngươi nghĩ thông suốt rồi?”

… ờm.

Y khẽ cười: “Viên Bạch nuôi dưỡng ngươi thành ra như thế này, trái lại cũng có chút lợi ích.”

Cười ta không có cốt cách, dễ dàng khuất phục chứ gì.

Lẽ ra ta phải tức giận, nhưng nụ cười ấy như băng tuyết tan chảy, thực sự có chút chói mắt.

Thôi được rồi.

Một đặc điểm nữa của phản diện là bọn họ có thể lật lọng.

Ta bèn gật đầu trước.

13.

Chiến tích tu luyện từ phàm nhân lên Trúc Cơ cảnh chỉ trong ba ngày của ta đã khiến cả Thiên Khởi Môn phải chấn động.

Cuối cùng, Phục Linh cũng nhìn ta với ánh mắt thêm mấy phần nghiêm túc.

Y ban cho ta động phủ có linh khí dồi dào nhất Thiên Khởi Môn.

Đây vốn là động phủ của đại sư tỷ.

Khi đại sư tỷ dẫn ta vào, khuôn mặt đượm ý cười rạng rỡ, không có chút khó chịu nào.

Nhưng kiếp trước, rõ ràng nàng ta đã nói, đây là khởi đầu việc nàng ta rất căm ghét ta.

Có lẽ sau khi ở bên Viên Bạch lâu rồi, ta cũng học được không ít ý đồ xấu xa của hắn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8