Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ta Bị Phản Diện Chiều Hư Mất Rồi
Chương 08

Cập nhật lúc: 2026-03-16 02:05:02 | Lượt xem: 2

Lục sư tỷ: “Sư muội, đây là gấm lụa của Phượng Cẩm Các.”

… Chúng ta là một gia đình yêu thương lẫn nhau.

Vài ngày sau, một vị sư huynh đã giải bày nỗi lòng với ta.

Để tránh bị ta dùng một kiếm c.h.é.m chết, gã còn mang theo hai mươi con vịt quay.

Những con vịt quay này cùng với ngỗng kho trước đó đều là linh thực chỉ mỗi thiện thực các ở Thiên Khởi Môn mới có, không chỉ hương vị tuyệt vời mà ăn vào còn có thể khai thông linh mạch, ngưng tụ linh khí.

Chỉ là Phục Linh luôn không cho phép ta tu luyện bằng cách sử dụng ngoại vật, vì vậy ta chưa bao giờ được nếm thử linh thực của thiện thực các.

Vị sư huynh này thật hào phóng.

Gã chắc hẳn muốn ta ở bên cạnh để có thể hướng dẫn gã tu luyện mỗi ngày.

Thả dây dài, bắt con cá lớn.

Thật là một kẻ quỷ kế đa đoan.

Ta giơ tay nhận lấy vịt quay, đang định nói gì đó thì Phục Linh đột nhiên xuất hiện.

Khuôn mặt y lạnh như băng tuyết, lạnh lùng đuổi tất cả mọi người đi.

Ta không quan tâm đến y.

Tự mình ăn con vịt quay đang cầm trong tay.

Lát nữa sẽ nói với sư huynh rằng, vịt quay đã bị sư tôn tịch thu mất rồi.

Phục Linh lặng thinh nhìn ta ăn.

Đợi đến khi ta ăn xong con đầu tiên, Phục Linh há miệng đang định nói chuyện.

Nhưng ta lại tiếp tục ăn con thứ hai.

Y đành phải tiếp tục im lặng nhìn ta.

Đừng nhìn ta, nhìn nữa cũng không cho người ăn đâu!

Cho đến khi ăn đến con thứ năm, Phục Linh mới thở dài, khẽ cười một tiếng cắt ngang động tác ăn của ta: “Ngon vậy sao?”

Ta gật đầu.

Y đứng dậy: “Sau này, nếu muốn ăn thì cứ đến thiện thực các mà lấy.”

Ta ngẩn người, con vịt trong tay bỗng chốc không còn ngon miệng nữa: “Sư tôn cho phép ta ăn linh thực sao?”

Sư tôn bước ra khỏi động phủ, giọng nói khẽ khàng: “Dù sao cũng tốt hơn việc để ngươi bị người ta dùng hai mươi con vịt quay lừa đi.”

Hình như sư tôn, có chút khác biệt so với trong ký ức.

Kiếp trước khi ta vụng trộm ăn vịt quay, trong mắt y tràn đầy hàn ý, lạnh giọng nói: “Chiêu Nhi, ngươi thật khiến sư tôn thất vọng.”

Lúc đó ta nghĩ, chỉ là một con vịt quay, không ăn thì không ăn, sao có thể khiến sư tôn thất vọng?

Bây giờ ta nghĩ, chỉ là một con vịt quay, ta ăn thì sao? Sư tôn thất vọng thì thất vọng.

Dường như, chúng ta đều đã thay đổi.

21.

Phục Linh ra lệnh, cấm mọi người quấy rầy ta tu luyện.

Trước cửa động phủ của ta, lại về với vẻ vắng lặng như trước.

Nhưng ta lại trở nên lười biếng.

Tốc độ tu luyện chậm đi rất nhiều.

Phục Linh hài lòng nói: “Việc ngươi kéo dài tốc độ tu luyện, không một mực theo đuổi cảnh giới, rất tốt.”

Ta tức giận, đột phá cảnh giới chỉ trong một đêm.

Nhìn thấy khuôn mặt Phục Linh tối sầm lại, ừm, rất tốt.

Kiếp này, ta có chút ngang bướng.

22.

Theo ký ức kiếp trước, chỉ còn chưa tới một trăm năm nữa là Viên Bạch sẽ thu thập đủ vật phẩm để phá vỡ phong ấn.

Nhưng Viên Bạch đã trùng sinh, chắc chắn kiếp này sẽ không mất quá nhiều thời gian đến vậy.

Đến lúc đó, ta thực sự phải chứng kiến cảnh hắn phá hủy phong ấn sao?

Rõ ràng ngay từ đầu ta đã có ý định như vậy, nhưng càng ở lâu trong môn phái, ta lại càng d.a.o động.

Có thể thấy, thời gian là thứ vô cùng đáng sợ.

Ta phải tìm cách rời khỏi nơi đây.

Bằng không, có gì khác biệt so với kiếp trước đâu?

Ta không muốn g.i.ế.c Viên Bạch thêm lần nào nữa.

Ta đã không thể nào g.i.ế.c hắn.

23.

Năm thứ 10 ở Thiên Khởi Môn, cơ hội cuối cùng đã đến.

Bí cảnh Kính Thiên sắp mở ra.

Nơi này sở hữu vô số linh bảo, tương truyền còn chứa đựng cơ duyên phi thăng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8