Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ta Bị Phản Diện Chiều Hư Mất Rồi
Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-03-16 02:05:09 | Lượt xem: 3

“Có thể đưa thêm một đứa trẻ theo không?”

“Đứa trẻ đó nhỏ hơn ngươi, nhưng lại mặc ấm hơn ngươi, còn có nhiều thức ăn hơn ngươi.”

“Hai người không thân không thích, nhưng ngươi lại chăm sóc nó rất tốt.”

“Chiêu Chiêu, từ đó sư tôn đã biết, ngươi có chính nghĩa của riêng mình.”

“Ngươi sẽ không muốn tiếp tục nhìn thấy những đứa trẻ như ngươi phải sống lang thang không nơi nương tựa.”

35.

Kỳ thật, trận chiến này không quá khó khăn.

Ma giới đông đảo về số lượng, nhưng do linh khí thưa thớt, số lượng người có tu vi cao không nhiều bằng giới tu chân.

Tuy nhiên, bọn họ lại dũng mãnh hơn người của giới tu chân, liều lĩnh không sợ chết.

Kiếp trước, hai bên đều tổn thất nặng nề, không bên nào được coi là kẻ chiến thắng.

Người tu chân bảo vệ Nhân giới, điều đó đương nhiên không sai.

Nhưng Ma giới từ xa xưa đã bị xua đuổi, họ cũng chỉ muốn sống tốt hơn, ngắm nhìn hoa cỏ, lẽ nào điều này là sai ư?

Suy cho cùng, tất cả đều vì mưu cầu riêng của mỗi người.

Dưới vực Trấn Ma liên tục xảy ra dị động, các tông môn không thể khoanh tay đứng nhìn được nữa, dưới sự dẫn dắt của chưởng môn, bọn họ xông pha trận mạc.

Nhưng Phục Linh không hề di chuyển.

Khi ta sắp sửa bước vào chiến trường, y đột nhiên nắm lấy tay ta: “Chiêu Chiêu, hãy sống sót.”

Chân mày ta khẽ run, ta thấy Phục Linh quay người lao xuống vực Trấn Ma.

Ta ngây người, lập tức gào thét đến xé ruột xé gan: “Phục Linh, cảnh giới của người không đủ, người đi thì có ích gì!”

“Người sẽ chết!”           

Phục Linh vẫn đang lao nhanh xuống, y quay đầu lại, nụ cười ấm áp như ngọc: “Nếu có ích một chút, có thể khiến ngươi không đến mức thân tử đạo tiêu, thì đó là điều tốt nhất.”

Y lại bỗng lộ ra vẻ giằng xé: “Chiêu Nhi, một mình sống tiếp, cũng chẳng sao.”

“Hãy sống tiếp, Chiêu Nhi.”

Cuối cùng ta cũng nhớ lại, ngày y đưa ta ra khỏi khu ổ chuột, nụ cười của y cũng rạng rỡ như ánh bình minh.

Viên Bạch băng qua chiến trường dày đặc, bay đến bên cạnh ta.

Nhìn thấy khuôn mặt đẫm nước mắt của ta, hắn nhíu chặt mày: “Dư Chiêu Chiêu, tại sao kiếp này ngươi vẫn sống không tự do vậy?”

Tiếng gào thét c.h.é.m g.i.ế.c vang khắp đất trời, tiếng rên rỉ không ngừng vọng bên tai ta.

Từng mảnh t.h.i t.h.ể nhuộm đỏ mặt đất.

Những khuôn mặt mà ta quen thuộc, vẻ kinh ngạc, sợ hãi, mãi mãi đóng băng trên khuôn mặt bọn họ.

Kiếp trước, ta còn có thể nói một câu “Chúng sinh không yêu ta, ta có thể vứt bỏ chúng sinh”.

Nhưng kiếp này, tam sư huynh luôn mang linh thực cho ta, ngũ sư tỷ lén lút tặng ta gấm vóc, lục sư huynh sợ ta tu luyện quá vất vả nên pha trò cho ta vui.

Tự do, làm sao ta có thể tự do đây?

36.

Bỗng nhiên, sắc trời tối sầm lại.

Gió thổi ầm ầm.

Thiên lôi cuồn cuộn.

Trời đất bỗng chốc tràn đầy uy áp ngột ngạt.

Tất cả những người ở Độ Kiếp kỳ đều biến sắc: “Ai đang độ kiếp vậy!”

Viên Bạch tức giận cười: “Dư Chiêu Chiêu, ngươi điên rồi phải không?”

“Ngươi có biết hậu quả của việc vội vàng độ kiếp không?”

Ta nhìn Viên Bạch: “Ta đã suy nghĩ kỹ rồi, nếu ta không được tự do, vậy thì tất cả đừng hòng được tự do.”

Tất cả mọi người trên chiến trường đều dừng lại.

Dưới lôi kiếp phi thăng, không ai dám manh động.

Kẻ nào manh động sẽ bị coi như cùng độ kiếp.

Nhưng dù vậy, Viên Bạch vẫn muốn lao đến bảo vệ ta.

Viên Bạch, ngươi vẫn sẽ đến cứu ta.

Ta biến trường kiếm thành sợi dây thừng trói Viên Bạch lại: “Viên Bạch, ngươi hãy nhìn cho rõ.”

Ngay lúc này, phong ấn vực Trấn Ma vang lên một tiếng nổ lớn.

Phong ấn vỡ tan.

Đám Ma vật bên trong ùa ra như kiến.

Rồi tan thành tro bụi dưới thiên kiếp.

Lũ Ma vật phía sau: “Cáo từ.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8