Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ta Bị Phản Diện Chiều Hư Mất Rồi
Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-03-16 02:05:12 | Lượt xem: 1

“Nhưng ta mới bước vào tu luyện, không thể dựa vào ngoại vật.”

Y nghiêm túc nhìn ta: “Sư tôn, ta nói đúng không?”

Ta: …

Làm sư tôn như ta, thật chẳng có chút cảm giác thành tựu nào.

39.

Viên Bạch dành hai mươi năm xử lý các vấn đề của Ma giới, sau đó hắn không còn quan tâm đến chuyện ở Ma giới nữa.

Suốt ngày lượn qua lượn lại bên cạnh ta.

Một ngày nọ, không biết bằng cách nào, hắn đã uy h.i.ế.p thiện thực các làm ra năm trăm con vịt quay.

Ngay khi ta cầm con đầu tiên lên cắn một miếng, Viên Bạch liền cười ranh mãnh: “Dư Chiêu Chiêu, đã ăn vịt của bổn tôn, chính là người của bổn tôn.”

Ta lặng lẽ lau miệng, đặt con vịt quay xuống.

Hắn bỗng nhiên đập bàn: “Dư Chiêu Chiêu, rốt cuộc ngươi định trốn tránh đến bao giờ nữa? Hôm nay dù thế nào đi nữa ngươi cũng phải cho bổn tôn một đáp án!”

Ta thở dài: “Viên Bạch, ta là Phi Thăng cảnh rồi.”

Hắn hít một hơi thật sâu: “Ý ngươi là gì? Ngươi cho rằng bổn tôn không xứng với ngươi?”

“…… Ý ta là, ta chỉ có thể ở thế giới này năm mươi năm, sau đó phải phi thăng.”

Hắn sững sờ một chốc, rồi lại vẫy tay như không thèm quan tâm: “Chẳng phải còn ba mươi năm nữa sao?”

Hắn tiến đến ôm lấy ta: “Vậy hãy cùng ta làm một đôi phu thê trong ba mươi năm này trước.”

“Đến khi ta phi thăng, sẽ đi tìm ngươi.”

Giọng nói của hắn vang lên từ trên đỉnh đầu: “Nhưng trước tiên phải nói rõ, ngươi không được phép bị những tên nam nhân khác câu đi đâu đấy!”

Ta phì cười: “Được.”

40.

Ba mươi năm sau, ta phi thăng rời khỏi thế giới này.

Truyền lại vị trí chưởng môn cho Phục Linh.

Ba ngàn năm sau ở dị thế, ta đã đợi được Viên Bạch đến.

Hắn ôm lấy ta, nồng cháy hôn đi những giọt nước mắt của ta: “Từ nay về sau, chúng ta sẽ là phu thê trọn đời trọn kiếp.”

Lại ba ngàn năm nữa trôi qua, Phục Linh phi thăng.

Y khẽ gọi ta: “Sư tôn.”

Nguy hiểm thật, suýt chút nữa ta cũng định gọi y một tiếng “sư tôn”.

Nhưng khi ta quay người đi, rõ ràng y lại thì thầm gọi một tiếng “Chiêu Nhi”.

Chỉ là ta không nghe thấy được.

NGOẠI TRUYỆN: VIÊN BẠCH

Sau khi bị Dư Chiêu Chiêu giết, linh thức của ta tạm thời chưa hoàn toàn tan biến.

Ta chứng kiến nữ tử có dung mạo tuyệt mỹ kia, dưới sự thúc ép của toàn bộ giới tu chân, đã nhảy xuống vực Trấn Ma.

Ta tức giận đến mức muốn sống lại.

Biết bao sinh mạng của Ma tộc.

Tất cả đều tan biến.

Dư Chiêu Chiêu, ngươi vừa đáng thương cũng vừa đáng hận.

Nhưng không ngờ, ta thực sự đã sống lại.

Ta được trùng sinh.

Việc đầu tiên sau khi trùng sinh, ta tìm đến Dư Chiêu Chiêu.

Dư Chiêu Chiêu năm bảy tuổi, gầy gò lại nhỏ bé.

Áo quần rách rưới, lấm lem nhếch nhác.

Chỉ có đôi mắt ấy, vẫn đen láy và sáng ngời.

Chỉ cần g.i.ế.c nàng trước khi mọi chuyện xảy ra, tương lai sẽ không còn điều gì bất trắc.

Nhưng khi ta thử dùng quyết niết mấy lần, đều vô ích.

Ta hiểu ra.

Thiên Đạo không cho phép ta thay đổi mệnh số của Dư Chiêu Chiêu.

Ít nhất là không thể g.i.ế.c nàng.

Hừ, không g.i.ế.c được nàng, bổn tôn vẫn còn nhiều cách khác.

Ta đưa Dư Chiêu Chiêu về Ma Giới.

Ngay ngày đầu tiên, nàng đã lên cơn sốt cao.

Nàng cuộn tròn trên giường thành một cục nhỏ bé, cảm thấy khó chịu nhưng vẫn cố nén tiếng than.

Ta lạnh lùng đứng một bên nhìn.

Thỉnh thoảng, nàng sẽ tỉnh lại.

Đôi mắt ấy, ngay cả trong đêm tối vẫn tỏa sáng rực rỡ, nhìn thẳng vào ta.

Bỗng dưng, ta nhớ lại kiếp trước, cảnh tượng nàng nhảy xuống vực Trấn Ma.

Ánh mắt tuyệt vọng và khao khát hy vọng.

Đột nhiên, một ý nghĩ lóe lên trong đầu ta, hay là nuôi dưỡng nàng đi.

Nuôi nàng cũng chẳng vướng bận gì.

Miễn sao nàng không tu luyện là được.

Ta cho nàng ăn sung mặc sướng, chiều chuộng mọi ý thích của nàng.

Nàng bị ta nuông chiều trở nên mềm yếu.

Hoàn toàn khác biệt so với kiếp trước.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8