Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ta Chỉ Muốn Làm Nam Nhân Bình Thường
Chương 9: Âm Mưu Của Tô Nhan

Cập nhật lúc: 2026-03-16 02:12:10 | Lượt xem: 4

Lâm Thần lần đầu ở trên giường bệnh , được Tiểu Ngọc tự tay chăm sóc.

Cậu cảm thấy rất vui vẻ , nhưng Tiểu Ngọc còn phải học trên trường nữa , không thể cứ ở đây chăm sóc cậu được.

Lâm Thần thấy em gái đang gọt táo cho mình , lòng cậu cũng vui vẻ nói :
-Bây giờ anh cũng khỏe rồi, em bây giờ không cần chăm sóc anh như thế nữa, em còn sắp thi mà, bây giờ lên trường chắc còn kịp giờ đó.
Tiểu Ngọc thấy thế vội nói :
-Không có việc gì đâu anh ? Em cũng hiểu hết các kiến thức cơ bản rồi, sức khỏe của anh là quan trọng nhất, với cả bố mẹ cũng bận về trước rồi nên em không muốn bỏ lại anh một mình.
Nghe được Tiểu Ngọc nói, lòng cậu cảm thấy khá vui, nhưng cậu không muốn tốn thời gian để nằm đây nữa, cậu còn rất nhiều việc phải làm, nhất là vị chủ tịch kia.
Lâm Thần thấy thế liền bảo :
-Anh bây giờ khỏe rồi, em cũng cố gắng đi học đầy đủ đi, nghe anh, cuối tuần anh dẫn đi chơi thoải mái.
Tiểu Ngọc nghe thế liền rất vui mừng, trong lòng cô biết rằng là anh trai rất hiếm khi dẫn cô đi chơi, vì anh trai rất hiếm có thời gian, nhìn anh trai của mình như vậy, lòng Tiểu Ngọc cảm thấy rất khó chịu, cô cố gắng , cố gắng để học thật giỏi, sau này kiếm được tiền để nuôi anh trai mình.
Khi thấy anh trai nở nụ cười đó với mình , Tiểu Ngọc ngẩn người trước vẻ đẹp của anh ấy.

Cô nắm chạy tay Lâm Thần và quyết tâm nói :
-Anh nhớ giữ lời hứa nhé !
Bàn tay Lâm Thần cảm thấy hơi nhói, thấy em gái mình như vậy , anh cũng cười nói :
-Nhất định!
-Thế phải ngoắc tay để làm chứng !

Lâm Thần thấy thế cũng khá bất ngờ, nhưng cũng vui vẻ chấp nhận lời đề nghị này.

Trong khi đó Tiểu Ngọc cảm thấy mặt mình nóng ran lên, cô đang kìm nén sự vui mừng, cô hạ quyết tâm nhất định phải cho anh trai thấy được sự nữ tính của mình.
Cả hai ngoắc tay trong sự vui mừng.

Tiểu Ngọc đi lên trường học, còn Lâm Thần thì làm thủ tục xuất viện để trở về nhà Tô Nhan.
Cậu bắt xe đi tầm ba mươi phút.

Trong lúc đến nhà Tô Nhan thì có rất nhiều cô gái trên xe muốn bắt chuyện với cậu nhưng cậu đều từ chối hết.

Cậu biết rằng là cho dù có cố che đi dung nhan của mình kín như thế nào, nhưng khí chất của cậu thì không thể che được, chính vì thế mà cậu không bao giờ dám đi xe công cộng cả.

Sau một hồi khó khăn cuối cùng cậu cũng đến nhà Tô Nhan .
Sau khi ấn chuông xin phép , cậu thấy ở trong nhà, Tô Nhan đang ngồi ở ghế sofa đọc bản hợp đồng.

Cậu đang định nói thì Tô Nhan nói trước :
-Tôi bây giờ rất đói, tôi muốn ăn bò bít tết , cậu hãy vào trong bếp nấu cho tôi !
Tuy là cái giọng ra lệnh này khiến cho Lâm Thần khá khó chịu, nhưng cậu cũng hiểu là Tô Nhan là lãnh đạo , không có khí chất như thế thì khó có thể đạt được thành công như nay.

Cậu cúi đầu đồng ý và bắt đầu vào bếp.
Với trình độ nấu ăn của cậu.

Nấu món bít tết như thế này nó cũng là vừa sức với cậu.

Nhìn nguyên một tủ lạnh đầy thức ăn cao cấp cao ngang cái phòng của cậu , cậu cảm thấy như trở về ngày xưa.

Lâm Thần say mê nấu mà không ngờ rằng mình đã nấu khá nhiều món.
Khi Tô Nhan ngửi thấy mùi thơm , bụng cô réo lên.

Tô Nhan xấu hổ vào phòng tắm rửa mặt , xong xuôi cô ra xem Lâm Thần đang làm gì.

Thấy một bàn toàn thức ăn, điều đặc biệt là thức ăn Lâm Thần nấu khác hẳn với những đồ mà cô hay ăn.

Cô nghi hoặc hỏi :
-Ngươi nấu hết chỗ này sao ?
Lâm Thần hơi xấu hổ đáp :
-Vâng ! Tôi lỡ may làm nhiều món , cô chủ có thể trách phạt tôi , tôi xin chịu mọi trách nhiệm
Thấy Lâm Thần nói như vậy , Tô Nhan cười khinh bỉ nói :
-Ngươi tưởng ta thiếu tiền như vậy sao ?

Cô ngồi vào bàn , gắp miếng bò bỏ vào miệng.

Một vị ngon ngọt của thịt bò xộc lên , Tô Nhan không thể ngờ là một người như Lâm Thần làm ra món tuyệt hảo như thế này, nói không ngoa thì đây là miếng thịt ngon nhất mà cô từng ăn.

Bụng đói cộng thêm việc Lâm Thần nấu nhiều món ngon làm cô không kìm nén được cơn thèm mà chén tất cả món ăn .
Lâm Thần nhìn Tô Nhan ăn ngon, lòng cậu cũng vui.

Cậu cũng không hiểu vì sao , nhưng cứ thấy mình giúp được người ta vui là cậu cũng vui .
Tô Nhan ăn xong mới biết đằng sau có Lâm Thần đang đứng.

Cô giả vờ ho cái , lau miệng từ tốn nói :
-Vì cậu nấu nhiều nên tôi không muốn lãng phí, lần sau không cần tốn sức nấu nhé.

Lần này vì cậu nấu khá ngon nên tôi sẽ thưởng cho cậu.
Lâm Thần thấy Tô Nhan khen mình , Lâm Thần định nói gì đó nhưng bị Tô Nhan chặn :
-Cậu từ hôm nay sẽ là đầu bếp riêng của tôi.

Không được từ chối !
Tô Nhan cười trong lòng.

Lòng cô nghĩ : “Lâm Thần vừa dễ nhìn lại nấu ăn ngon như vậy , để cậu ta làm có hai năm thì phí quá.

Phải bắt cậu ta làm cả đời cho mình mới được”
Trong khi đó thì Lâm Thần cười trừ.

Trên đời lại còn có người bắt người ta không được từ chối như vậy sao.

Nhưng cậu không thể từ chối.

Cậu thở dài đồng ý .
Tô Nhan lúc này mới bảo Lâm Thần :
-Bộ đồ cậu mặc tầm thường quá.

Nhà tôi lại không có đồ cho cậu.

Để tôi dẫn cậu đi mua đồ.

Tiện thể gặp đối tác mới để cho cậu chút kiến thức.

Lâm Thần sững sờ định từ chối , nhưng nhìn với ánh mắt sắc bén của Tô Nhan.

Cậu đoán được là Tô Nhan sẽ nổi khùng nếu cậu từ chối.

Bất đắc dĩ cậu đồng ý
Hai người ra ngoài.

Quan trọng là vì Tô Nhan cao hơn Lâm Thần nên Lâm Thần cảm thấy quái dị.

Đi trên xe , thấy Tô Nhan cứ nhìn chằm chằm mình khiến cậu cảm thấy khó chịu , nhưng vì để giữ không khí nên cậu cũng bỏ qua.
Tô Nhan càng nhìn Lâm Thần càng thấy thuận mắt.

Nói không sai thì Lâm Thần là người mà cô thấy thuận mắt nhất từ lúc cô bắt đầu bước chân vào kinh doanh.

Và cô cũng rất hài lòng với những gì Lâm Thần làm : Không h*m m**n sắc đẹp , lại còn rất đa tài , và đặc biệt là mùi vị của những món ăn kia , Tô Nhan nghĩ đến thì lại thấy thèm rồi.

Chính vì thế nên Tô Nhan muốn Lâm Thần trở thành thư ký đắc lực của mình chứ không như người hầu nữa.

Nhưng làm thế nào để Lâm Thần tự nguyện làm thư ký cho mình , đó mới là vấn đề mà Tô Nhan suy nghĩ từ nãy đến giờ.

Nếu bắt ép cậu ta quá mức, Tô Nhan không chắc Lâm Thần sẽ chịu làm việc cho cô nữa hay không.

Bắt Lâm Thần nấu ăn mỗi ngày, cô đã cảm thấy Lâm Thần khá khó chịu rồi , tuy vẻ bề ngoài Lâm Thần vẫn vui cười nhưng Tô Nhan biết là Lâm Thần đang rất khó chịu.

Cô nghĩ là do khoản tiền cô cho Lâm Thần khiến cậu ta cảm thấy mắc nợ mình nên mới đồng ý.
Lúc này , Tô Nhan cười lộ ra hình trăng non , nhưng lại làm cho người ta cảm thấy rất mê người.

Tô Nhan nghĩ rằng :”Chỉ cần để cậu ta nợ mình lần nữa là xong chứ gì.” Cô nhìn Lâm Thần chằm chằm như muốn ăn sống Lâm Thần .
Lâm Thần thấy thế, trong lòng cảm thấy rét run và quái dị hỏi :
-Trên mặt tôi có gì không vậy cô chủ .
Tô Nhan lúc này bừng tỉnh , bắt đầu nhận thấy sự thất thố của mình , nhưng ngoảnh mặt nhìn xuống tài liệu thì trong lòng cô cũng đã dự tính một âm mưu to lớn , nhằm để bắt Lâm Thần làm việc cho mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8