Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ta Là Bảo Bối Của Cả Môn Phái
Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-01-30 22:38:30 | Lượt xem: 2

Ta níu lấy tay áo, đáng thương nói: “Nhưng người ta lo cho huynh mà~”
Lải nhải nãy giờ, sao vẫn chưa có đồng nào vậy?
Hắn không bị ta làm phiền sao?
Sư huynh mười ba liếc ta một cái, lạnh lùng nói: “Mang nhiều vậy ta tính đi dựng trại à?”
Hắn như nhớ ra điều gì!
“Nếu ta không nhầm, đầu xuân năm sau đến lượt ngươi đi thử luyện, lo mà tu luyện cho đàng hoàng, đừng đến lúc ấy dọn cả sơn môn đi theo.”
Ta: “……”
Đủ rồi, giờ thì đến lượt ta thấy phiền hắn rồi.
Hắn ôm thanh kiếm cưng của mình, hướng về phía chúng ta chắp tay.
“Hôm nay đa tạ đại sư huynh chỉ giáo, ta còn có quyển kiếm phổ chưa thuần, xin phép cáo lui trước.”
Mắt thấy khối vàng sắp chạy mất, ta chẳng còn tâm trí nào ở lại.
Định chạy theo thì bị người bên cạnh tóm lấy cổ áo phía sau.
Cổ bị giật lại, ta lảo đảo suýt ngã.
Ta quay đầu định mắng thì chạm phải ánh mắt bi thương của đối phương.
Lời muốn nói nghẹn lại trong cổ, ngay sau đó, ta nghe hắn chất vấn: “Ngươi lại thích hắn rồi sao?”
Ta nhìn Tề Thanh Việt trước mặt, sững người.
Nhưng không phải vì lời hắn nói, mà vì chỉ số hảo cảm trên đầu hắn.
【Đinh.】
【Hảo cảm -1。】
Còn lại 99 điểm hảo cảm.
Ta: “……”
Hắn đúng là, tức giận là phải giảm một chút mới hả dạ.
Khoan đã!
Rõ ràng ta đã chọc người ta thành công, sao túi tiền lại không thêm đồng nào!
Một ý nghĩ hoang đường bỗng nảy lên trong đầu ta.
Chẳng lẽ việc có thêm đồng tiền, thật ra chẳng liên quan gì đến chuyện ta có quậy phá hay không sao?
Không thể nào, con đường này ta đi đã mười mấy năm rồi đấy……
Tề Thanh Việt thấy ta im lặng, trong lòng âm thầm đưa ra đáp án.
Hắn nghiến răng ken két nhìn ta: “Tô Nguyên Nguyên, ngươi, ngươi thật là giỏi lắm!”
Não ta vừa mới quay lại vị trí: “Hả?”
……
Sau khi ta bị đại sư huynh từ chối tình cảm, dưới chân núi tiên môn lại rộ lên một lời đồn còn to và hoang đường hơn.
Không biết từ đâu truyền ra, lại nói ta là kẻ phụ tình, chơi đùa với đại sư huynh xong thì đá bay hắn một cước.
Sức mạnh của tin đồn đôi khi vượt xa tưởng tượng.
Bây giờ ta đi đến đâu, nơi đó liền bắt đầu rì rầm to nhỏ.
Trong tiên môn thậm chí còn xuất hiện bản đồng nhân thoại bản《Nhiên Xuân》viết về ta, đại sư huynh và sư huynh mười ba……
Ta từng vô tình liếc qua vài mắt, cốt truyện bùng nổ đến mức khiến người ta câm nín.
Kéo dài đến mấy ngày ta không thể nhìn thẳng vào hai nam chính.
Nếu để ta biết là ai viết, ta nhất định lột da hắn ra.
……
Phụ thân và mẫu thân gửi thư đến cho ta, chữ viết ào ào một tràng dài.
Thật ra thư họ gửi lần nào cũng như nhau, toàn dặn ta lạnh thì mặc ấm, đói thì ăn nhiều vào.
Nhưng mà……
Ta lật kỹ hết nội dung trên giấy, vẫn không thấy nhắc tới người đó……
Không nhắc đến chưa chắc là tin xấu, nhưng chắc chắn không phải là tin tốt.
Ta gấp gọn lá thư lại, hạ quyết tâm phải kiếm được thật nhiều đồng tiền hơn nữa.
Như vậy, có thể bù đắp phần nào tội lỗi trong lòng ta.
Hy vọng trong bức thư tháng sau, sẽ có tin tức của người ấy…
4
Ta vừa làm một chuyện lớn.
Nhân lúc đại môn mật cảnh của tông môn mở ra, ta lén lút theo sau sư huynh mười ba rồi chuồn vào.
Đợt thử luyện này, ngắn thì một tháng, lâu thì nửa năm.
Ta sốt ruột, không thể đợi thêm chút nào.
Chưa làm rõ nguyên do của đồng tiền, tuyệt đối không thể để sư huynh mười ba rời đi một mình.
Dù sao thì mật cảnh này sớm muộn gì ta cũng phải vào thử luyện, sớm hay muộn chẳng khác nhau là mấy.
Nhưng ta thật không ngờ, mật cảnh này lại rộng đến thế!
Còn sư huynh mười ba, chân hắn làm bằng bánh xe à?
Sao đi nhanh đến vậy!
Ta ôm chặt cái tay nải nhỏ, đi xa thì sợ lạc, đi gần lại sợ ăn đòn.
Thế nên ở khúc cua tiếp theo, ta vẻ vang bị lạc mất rồi……
Càng về chiều trời càng tối, lòng ta cũng bắt đầu lo lắng hơn.
Nghe nói trong mật cảnh có rất nhiều yêu thú, pháp lực cao cường lại còn ăn thịt người.
Cây cối xung quanh cao lớn như những con quái vật giương nanh múa vuốt, từng tiếng chim lạ vang vọng lượn lờ trên đầu.
Xoạt!
Trên cây có thứ gì đó rơi xuống, “bịch” một tiếng nện mạnh xuống đất.
Ta sợ đến cứng cả người.
Bao nhiêu loại yêu sói yêu hổ lập tức hiện ra trong đầu ta.
Trời rất tối, ta không nhìn rõ đối phương là gì.
Nhưng điều đó không ảnh hưởng gì đến nỗi sợ của ta, nhất là khi ta đối mặt với cặp mắt đỏ rực như máu ấy, mặt mũi lập tức tái xanh.
Thập giai?
Với cái trình mèo ba chân của ta, đánh nhau với thất bát giai còn khó, huống chi là thập giai, chẳng phải muốn mạng ta sao!
Đầu óc ta trống rỗng, tay kết một loạt pháp quyết, loạn xạ ném ra.
Rồi quay đầu bỏ chạy.
Đối phương hình như bị chọc giận, một tiếng gầm chói tai vang lên.
Chấn động cả khu rừng, cây lá rào rào rụng xuống.
Hu hu hu, tiên môn không được ra vào tùy tiện, lại chẳng có đường nào kiếm tiền khác, ta vì mấy đồng tiền rách này mà khổ sở đến thế sao!
Chân chạy đến tóe lửa, vậy mà con yêu thú vẫn bám sát phía sau.
Tốc độ của nó quá nhanh, chỉ còn cách ta một khoảng, sắp bổ nhào tới nơi, ta quýnh quá liền rút ra một tấm phù truyền tống.
Móng vuốt sắc nhọn lướt qua lưng ta, xoẹt một tiếng.
Là tiếng vải áo bị xé rách.
Ngay sau đó là cơn đau bỏng rát nơi sau lưng.
Ta đau đến nhe răng trợn mắt, chưa kịp nghĩ gì thì nước mắt đã trào ra theo phản xạ.
May mắn là phù chú kịp thời phát huy tác dụng, giây tiếp theo, yêu thú phía sau biến mất, chỉ còn cảm giác mất trọng lực ập tới.
Gió ào ào bên tai, ta thấy bầu trời đầy sao phía trên, tà áo bay phần phật giữa không trung, ta giống như một con chim nhỏ bị thương vỗ cánh loạn xạ.
Phù truyền tống không dễ dùng chút nào, nó sẽ đưa người dùng đến bất cứ đâu trong vòng ba mươi dặm, có thể là hồ nước, cũng có thể là vách núi cheo leo, còn hiện tại thì—trên không trung.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8