Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ta Là Mầm Hoạ Bị Nhặt Ven Đường
CHƯƠNG 4

Cập nhật lúc: 2026-01-30 19:35:49 | Lượt xem: 2

Giọng ta đã rất khó nghe, nhưng cũng hiểu rõ, Từ Trường An sẽ không nhận số tiền này.
Dù ta có ném tiền xuống rồi rời đi, hắn và Tiêu Tiêu cũng sẽ giữ nguyên như cũ đợi ta quay về.
Chi bằng ta mua một đống đồ mang về, mọi người cùng dùng.
Từ Trường An khẽ cười: “Cô nương có thể sắm nhà cửa, mua nô bộc, mọi thứ đều có thể mua được.”
Mọi thứ—
Ta ở nhân gian nhiều năm, từng gặp bảy tám kẻ hợp tác đôi bên cùng có lợi.
Kẻ thì vì tiền, kẻ thì vì quyền, người duy nhất muốn tình yêu giờ đã thành ăn mày nơi đầu đường.
Nghĩ kỹ lại, tiền và quyền dường như thật sự có thể làm được mọi việc, cũng có thể mua được mọi thứ.
Có thể mua vàng bạc châu báu, mua sơn hào hải vị, mua vợ đẹp, mua mạng người.
Chỉ cần nghĩ ra, đều có thể mua được.
Ta chợt hỏi: “Có thể mua được Từ Trường An không?”
Từ Trường An khựng lại trong hơi thở, bật cười: “Cô nương lại nói đùa rồi.”
Có lẽ một hai lượng bạc là đã mua được mạng hắn, nhưng rõ ràng ta không nói đến cái đó.
Ta lặp lại: “Tiền có thể mua được Từ Trường An không?”
Mua ranh giới của Từ Trường An, mua nguyên tắc của Từ Trường An, mua sự thích của Từ Trường An.
Thậm chí là… tình yêu.
Mua được không?
Từ Trường An trầm mặc.
Có lẽ những kẻ tên Từ Trường An khác thì được, nhưng người trước mắt—không.
Ta đột nhiên cảm thấy tâm trạng tốt lạ thường, như vừa nhặt được bảo vật.
Về đến nhà, Tiêu Tiêu kinh ngạc đến há hốc: “Nhiều đồ tốt quá vậy!”
Ta nhéo má con bé: “Ta với ca ca ngươi hôm nay kiếm được một món lớn, mau tới xem nè.”
Quần áo, giày dép, bánh kẹo, thứ gì nhìn thấy ở chợ ta cũng mua cả.
Tiêu Tiêu mừng rỡ, ăn kẹo hồ lô mà mặt đầy mãn nguyện.
Con bé vui đến suýt khóc, cả đời chưa từng thấy nhiều thứ tốt như vậy.
Từ Trường An thì lo lắng đứng một bên, ta lười để ý, ôm lấy Tiêu Tiêu không cho nó để ý đến hắn.
Từ lúc ta đến chưa từng được ăn thịt, hôm nay trên bàn toàn là thịt.
Tiêu Tiêu ăn ngon lành, vừa ăn vừa dậm chân phấn khích.
Thấy chưa, tiền cũng có thể mua được niềm vui.
Con người sống chẳng phải để tìm lấy chút niềm vui sao?
Ăn cơm xong, ta ngồi trong sân hóng gió tối.
Tiêu Tiêu gối đầu lên đầu gối ta, lim dim buồn ngủ.
“Yên tỷ tỷ, tối nay thật là thỏa mãn ghê.”
Ta cười: “Về sau mỗi ngày đều có thể thỏa mãn như vậy, còn có thể mua đại trạch, mua nha hoàn hầu hạ nữa. Tiêu Tiêu có muốn không?”
Chỉ cần Tiêu Tiêu nói muốn, Từ Trường An cũng không thể từ chối.
Tiêu Tiêu dù mắt sắp díp lại, đầu óc vẫn còn tỉnh táo.
“Nhà to thì tốt đấy, nhưng Tiêu Tiêu không thích, nhà chỉ cần ở được là được rồi. Mua nhà to rồi phải mua thêm bao nhiêu bàn ghế, mua nha hoàn nô bộc, còn phải mua quần áo đẹp nữa, không thì chẳng hợp với căn nhà… Thế phải mua bao nhiêu đồ, tốn bao nhiêu tiền chứ.”
Ta đắp chăn mỏng cho con bé: “Nhưng có ta ở đây, thì sẽ luôn có tiền.”
Tiêu Tiêu mỉm cười, vỗ vỗ lên chân ta.
“Không cần đâu! Được một rồi sẽ muốn ngàn vạn. Ca ca bảo rồi, người ta là như vậy mà hỏng.”
Gió đêm lặng lẽ thổi qua, vạn vật đều im tiếng, chỉ có đầu gối còn lại chút ấm áp.
Ta không biết nên nói tâm trạng mình là gì.
Ta chợt nhận ra, bản thân cứ nghĩ là đang cho họ những điều tốt đẹp nhất, nhưng không biết rằng, đó lại là đang dụ dỗ.
Dụ dỗ người không tham tiền bắt đầu ham tiền, dụ dỗ sự thanh thuần hóa thành bùn nhơ.
Ta… dường như đã sai rồi.
6
Tiêu Tiêu ngủ say trên chiếc giường bên kia, ta chui thẳng lên giường của Từ Trường An.
Hắn vừa dọn xong bàn, rửa xong bát đũa, chuẩn bị sẵn bữa sáng ngày mai.
Về đến phòng thấy ta trên giường thì hoảng hốt, luống cuống chẳng biết làm sao.
Ta vẫy tay gọi hắn lại: “Ta muốn nói chuyện với ngươi một chút.”
Từ Trường An mặt đỏ như máu, nhưng vẫn nghe lời trèo lên giường.
Lúc này đã rất khuya, ta đắp chăn cho hắn, khẽ nói:
“Từ Trường An, ta không hiểu.”
“Hử? Không hiểu chỗ nào?”
Ta bật cười khẽ: “Vì sao rõ ràng ta rất ghét nghe ngươi nói chuyện, lại cứ muốn nghe ngươi nói. Vì sao lúc nào cũng tỏ vẻ xem thường ngươi, lại cứ muốn đến gần?”
Là thật đấy, trời biết lòng ta với Từ Trường An phức tạp đến nhường nào.
Ghét là thật, nhưng trong lòng cũng vui vẻ là thật.
Không nỡ khinh nhờn… cũng là thật.
Từ Trường An không ngờ ta sẽ nói thẳng thế, suy nghĩ một lúc rồi đáp: “Có lẽ là cô nương thích một điểm nào đó trên người ta, nhưng lại cực kỳ ghét một điểm khác, cho nên mới mâu thuẫn như vậy.”
Nghe khuôn sáo quá, ta chẳng thích.
Ta hỏi thẳng: “Có khi nào là vì ta thích ngươi không?”
Ta biết rõ thích chẳng dễ dàng đến thế, nhưng lúc này thực sự không kiềm được muốn trêu hắn.
Từ Trường An đáng lý phải mặt đỏ tai hồng, cùng ta bàn luận cặn kẽ thích hay không thích.
Thế thì thật nhàm chán.
Nhưng ngoài dự đoán, hắn không thế.
Không đỏ mặt, không tranh luận thích là gì.
Hắn chỉ kể lại chuyện ban ngày.
Hắn nói: “Yên cô nương, câu hỏi ban sáng ta chưa trả lời, giờ ta nghĩ ra rồi.”
Ta còn chẳng nhớ đã hỏi gì, cho đến khi hắn nói:
“Tiền không mua được Từ Trường An, nhưng Yên cô nương thì có thể.”
Như để nhấn mạnh, hắn lặp lại một lần nữa.
“Yên cô nương có thể.”
Ban đầu ta không hiểu, tưởng hắn chỉ nói ta đặc biệt.
Hoặc có lẽ pha chút biết ơn trong đó.
Mãi đến nhiều năm sau, khi câu nói ấy bất chợt hiện lên trong đầu, ta mới chợt nhận ra.
Đó là một lời tỏ tình.
Lời tỏ tình kín đáo, sâu không lường được của Từ Trường An.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, đã thấy Tiêu Tiêu cười rạng rỡ đầy mãn nguyện.
Con bé đã làm xong bữa sáng bày lên bàn, ta và Từ Trường An thì lười biếng mới bò dậy.
Từ đó ta luôn cùng Từ Trường An lên núi hái thuốc, rồi đem vào trấn bán.
Đôi khi còn bán rau tự trồng trong vườn nhà.
Từ Trường An thì ôn hòa, còn ta dữ dằn như hung thần, chẳng mấy chốc xung quanh đều đồn rằng Từ Trường An cưới phải bà vợ dữ.
Thực ra ta với hắn cũng chẳng có gì, nhưng ta chẳng buồn giải thích.
Một kẻ lai lịch không rõ như ta, đang mượn họ che giấu khí tức tránh kẻ thù truy sát, lời đàm tiếu nhân gian chẳng có chút tác dụng gì.
Chỉ là Từ Trường An kỳ lạ lắm, ăn tôm phải bóc cho ta, đùi gà cũng gắp cho ta, hôm ta thức khuya còn hầm cháo thuốc riêng cho ta.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8