Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ta Làm Tiểu Thiếp Ở Tần Phủ, Chỉ Một Lòng Một Dạ Yêu Thiếu Phu Nhân
Chương 01

Cập nhật lúc: 2026-03-16 02:31:15 | Lượt xem: 2

Mười ba tuổi năm ấy, ta đã bị bán đến Tần phủ làm tiểu thiếp của thiếu gia.

Người ta tranh sủng còn ta trồng rau, người ta trạch đấu còn ta hái dưa.

Lấy lòng thiếu gia? Không không không, thiếu phu nhân mới là nữ thần trong lòng ta cơ!

1.

Mười ba tuổi năm ấy, ta đã bị bán đến Tần phủ làm tiểu thiếp của Tần đại thiếu gia.

Đêm động phòng, thiếu gia không tới, ngày hôm sau thiếu phu nhân bèn thưởng cho ta một đôi trâm ngọc.

Ta mang ơn đội nghĩa, lập tức quỳ trên mặt đất không ngừng cảm tạ.

“Tạ thiếu phu nhân đại ân đại đức.”

Thiếu phu nhân cười nhạo.

“Mới chỉ có một đôi trâm ngọc đã cảm động thành như vậy, đúng là loại người quê mùa, chưa từng nhìn thấy cái gì cả.” Nha hoàn bên cạnh trào phúng ta.

Ta nghiêm túc trả lời nàng ta: “Bán một đôi trâm ngọc mười lượng bạc là đã đủ dùng cho một nhà bốn người trong ba năm.”

Phụ thân và mẫu thân bán ta với giá năm lượng bạc. Làm nha hoàn là hai lượng bạc, làm tiểu thiếp là năm lượng bạc.

Lúc trước phụ thân, mẫu thân ta cắn răng, quyết định để ta làm nha hoàn.

Nếu không phải thế sự gian nan, phụ mẫu cũng không nỡ bán ta đi, thậm chí bọn họ còn nghĩ đến việc tích góp đủ tiền để sau này chuộc ta về nhà.

Nhưng ta không muốn, trong khi đệ đệ đói bụng gào khóc đòi ăn, muội muội còn sinh bệnh, cơm ăn áo mặc đến chuyện xem bệnh đều cần bạc.

“Năm lượng đi, ta nguyện ý làm tiểu thiếp.”

Phụ thân và mẫu thân đều khiếp sợ, vội vàng ngăn cản, mà chính ta là người thuyết phục bọn họ.

Thiếu phu nhân cười khanh khách mở miệng: “Có dùng mười lượng cũng không mua được đôi trâm này.”

Ta trợn tròn mắt: “Hai mươi lượng?”

Thiếu phu nhân lắc đầu, ý bảo ta tiếp tục đoán xem.

Ta không thể tin thử vươn ba ngón tay ra, đại thiếu phu nhân cười khẽ: “Năm mươi lượng.”

Ai da, bảo sao mọi người đều nói Tần gia giàu đến chảy mỡ, có rất nhiều tiền.

Một đôi trâm ngọc đã có giá năm mươi lượng, có thể mua vài mẫu đất rồi.

Ta cẩn thận dùng khăn bọc vào thật cẩn thận, cất vào trong ngực, thành thật hành lễ với thiếu phu nhân: “Đa tạ thiếu phu nhân.”

Thiếu phu nhân che miệng cười vui vẻ, thuận miệng nói: “Lúc rảnh rỗi ngươi tới chỗ ta nhiều một chút, vừa lúc ta cũng muốn giải sầu.”

Ta dùng sức gật đầu một cái thật mạnh.

Trước kia trong thôn chúng ta có một tú hoa, nàng ta làm nô tỳ ở chỗ Lý viên ngoại trong trấn, thường xuyên nói khi người ta vui vẻ sẽ thưởng bạc. Thiếu phu nhân ra tay hào phóng như vậy, nếu ta giúp thiếu phu nhân vui vẻ thì chắc chắn thiếu phu nhân sẽ ban thưởng cho ta.

Có tiền thì ta có thể gửi cho phụ mẫu để họ mua vài mẫu ruộng.

Ruộng nhà ta chỉ là mảnh đất hoang khô cằn, không thể thu hoạch được nhiều, còn rất khó khai khẩn, mỗi lần phụ thân ta làm ruộng đều mệt gần chết.

Còn có nhà ở nữa, vì nhà ta quá nhỏ nên mấy người phải chen chúc trên một cái giường, sau này đệ đệ và muội muội lớn lên cũng cần phải có gian phòng riêng.

Ta nghiêm túc tính toán lại, càng tính toán càng cảm thấy có cơ hội.

Tần phủ thật tốt, thiếu phu nhân cũng hiền lành, lớn lên giống như tiên nữ vậy.

Tần phủ phân cho ta một khoảng sân nhỏ, ta vui vẻ không nhịn được lăn qua lăn lại trên giường.

Trong sân còn có một mảnh đất trồng một gốc cây anh đào, ta nhìn anh đào nho nhỏ, thèm đến nỗi nước miếng chảy ròng ròng.

“Mặc Yên, ta có thể ăn anh đào này được không?”

Mặc Yên còn không thèm ngẩng đầu lên: “Không biết.”

“Vậy sao!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8