Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ta Làm Tiểu Thiếp Ở Tần Phủ, Chỉ Một Lòng Một Dạ Yêu Thiếu Phu Nhân
Chương 07

Cập nhật lúc: 2026-03-16 02:31:22 | Lượt xem: 3

Ta vui tươi hớn hở nhìn thiếu phu nhân, thiếu phu nhân cũng mỉm cười đáp lại ta.

Đồng di nương tiện tay đưa vòng tay bạc cho nha hoàn, chỉnh lại trâm cài trên tóc: “Ta còn muốn đến chỗ phu nhân thỉnh an, không dám quấy rầy thiếu phu nhân nghỉ ngơi nữa.”

Lúc Đồng di nương đi còn liếc ta một cái: “Chắc hẳn ngươi chính là Miêu di nương nhỉ, bộ dáng cũng tạm được. Nhưng mà nói như thế nào nhỉ, giống như giá đỗ vậy.”

Ta cố gắng ưỡn thẳng n.g.ự.c khoe khoang với nàng ta, thôi quên đi, ta không sánh bằng được.

Ta cũng biết buồn chứ bộ.

“Thiếu phu nhân, ta không phải giá đỗ.”

Ta đau khổ vô cùng.

Vào phủ được mấy ngày, dường như ta đã cao lên, cũng béo lên không ít. Ngay cả y phục cũng nhỏ hơn một chút nhưng cái thứ phía trước lại không thể nào lớn nổi.

Thiếu phu nhân che miệng cười: “Có phải giá đỗ hay không, chẳng lẽ ta không nhìn ra ư. Nào đến đây, để ta sờ một cái sẽ biết.”

Ta trừng to hai mắt: “Thiếu phu nhân, người, người, lưu manh!”

Ta ôm mặt chạy ra ngoài, từ bao giờ mà thiếu phu nhân trở nên hư hỏng như vậy chứ, hu hu!

Ta chạy như bay về phòng, cẩn thận cởi bỏ y phục. Hứ, người ta không phải giá đỗ đâu, chỉ là người ta còn nhỏ mà thôi.

Đêm đó, một mình ta xử lý hết một cái giò heo.

Mặc Yên hỏi tại sao ta ăn nhiều như vậy, bị điên rồi sao?

Ta nghiến răng nghiến lợi xé gân thịt: “Ngươi không hiểu đâu.”

Ta chỉ ăn giò heo thôi sao? Không phải, ta đang ăn thật nhiều để bù đắp lại thể diện đã mất đó.

5.

Đồng di nương tình cờ trông thấy ta, nàng ta luôn thích phe phẩy quạt, ánh mắt liếc nhìn đánh giá ta từ trên xuống dưới.

Ta lén lút hỏi Mặc Yên rằng Đồng di nương không lạnh sao? Thời tiết tháng tư còn lạnh như thế, đến ta còn phải mặc rất nhiều y phục, thế mà Đồng di nương ăn mặc đơn bạc, còn phe phẩy quạt nữa chứ.

Mặc Yên cười nhạo, nói Đồng di nương không lạnh đâu, không tin thì ta cứ đi hỏi một chút.

Ta thực sự chạy tới hỏi chuyện.

Khuôn mặt Đồng di nương nhỏ nhắn nghiêm nghị: “Thế mà ta đánh giá thấp Miêu di nương rồi, hóa ra ngươi cũng là người nhanh mồm nhanh miệng đấy nhỉ.”

Sau đó Đồng di nương giảng giải cả một đoạn dài, đại khái chính là ta đi lo chuyện bao đồng, vốn chẳng có bao nhiêu sủng ái mà còn ghen tị Đồng di nương đang được thiếu gia yêu thương.

Ta quay đầu nhìn Mặc Yên, nhìn thấy nàng ta đang cười trộm.

Mặc Yên ngươi được lắm!

Thế nhưng rốt cuộc ta cũng biết vì sao Đồng di nương không lạnh rồi. Hỏa khí lớn như vậy thì sao còn có thể lạnh được.

“Là ta không đúng, vậy lát nữa ta cho nô tài mang cho ngươi chút chè đậu xanh vậy.”

Chè đậu xanh giải nhiệt, Đồng di nương nóng như vậy, cũng nên hạ hỏa rồi.

Nhưng ta không nghĩ tới Đồng di nương càng tức giận hơn, lôi ta đến trước mặt thiếu phu nhân.

Thiếu phu nhân nghiêm mặt nghe Đồng di nương khóc lóc kể lể xong, nàng ấy mới quay đầu gọi tên ta, trong con ngươi đều là sự chế nhạo.

Ta thật sự oan uổng mà, thiếu phu nhân.

“Khụ khụ, Miêu di nương còn nhỏ, đồng ngôn vô kỵ. Đồng di nương nhường nhịn tiểu muội một chút đi.”

Ta mở to hai mắt, đúng là thiếu phu nhân vẫn giỏi nói dối hơn!

Đồng di nương tức giận vô cùng: “Hai người đúng là cá mè một lứa, chung tay lại bắt nạt ta. Ta phải tìm phu nhân phân xử việc này.”

Ta lo lắng nhìn về phía thiếu phu nhân: “Thiếu phu nhân, có phải ta đã gây thêm phiền toái cho người rồi không?”

Thiếu phu nhân cười lạnh: “Rõ ràng có người cố ý tìm phiền toái, quan hệ gì với ngươi chứ.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8