Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ta Làm Tiểu Thiếp Ở Tần Phủ, Chỉ Một Lòng Một Dạ Yêu Thiếu Phu Nhân
Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-03-16 02:31:28 | Lượt xem: 3

Ta có mộng tưởng rất tươi đẹp, rằng Đồng di nương sẽ ở bên thiếu gia, còn ta sẽ được ở bên thiếu phu nhân.

Đồng di nương hầu hạ thiếu gia, ta hầu hạ thiếu phu nhân, quá chuẩn rồi.

Đáng tiếc, thiếu gia không chịu thua kém.

“Ngươi tới làm gì?”

“Ta nói cho ngài biết, ngài chớ đánh ta.”

“Thiếu gia, chẳng lẽ người đã quên hoa tiền nguyệt hạ rồi ư?”

Mặt thiếu phu nhân đen kịt cả đi.

“Phù Nhi, nàng nghe ta giải thích đã Phù Nhi.”

Thiếu phu nhân nổi giận đùng đùng bỏ đi, ta len lén che miệng cười.

Hừ!

“Thiếu phu nhân! Ta vừa hái được quả đào tươi, thiếu phu nhân có muốn nếm thử hay không?”

Thiếu phu nhân oán hận cắn một miếng, nói rất ngọt.

“Ngươi chọn mấy quả chua đưa đến cho thiếu gia.”

Ta gật đầu: “Ta biết mà, thiếu gia thích ăn chua nhất.”

Quả nhiên, thiếu gia cầm trái đào chua, gặm đến mức hai mắt nhíu chặt lại cũng không dám bỏ trái đào xuống.

Thiếu gia đối xử với thiếu phu nhân như vậy mà thiếu phu nhân vẫn quan tâm thiếu gia như thế.

Thiếu phu nhân thật đáng thương mà.

“Thiếu phu nhân, A Kiều vĩnh viễn không rời khỏi thiếu phu nhân đâu.”

Thiếu phu nhân xoa đầu ta, nhẹ nhàng ho khan vài tiếng: “Ai mà chẳng phải tan hợp, trăng có lúc tròn lúc khuyết, nào có chuyện vĩnh viễn không xa rời chứ.”

Ta lắc đầu: “Mạc sầu tiền lộ vô tri kỷ, thiên hạ thùy nhân bất thức quân?” (*)

(*) Đây là hai câu thơ trong bài thơ Biệt đổng đài của Cao Thích, có nghĩa “chớ có buồn con đường phía trước không có ai tri kỷ, khắp trong thiên hạ có ai mà không biết ngươi?”

Thiếu phu nhân cười: “Hóa ra ngươi còn biết đạo lý này sao.”

Ta nói: “Là thiếu phu nhân dạy dỗ ta.”

Thiếu gia lại chậc chậc: “Mới chỉ học được một câu mà thôi, cũng không phải học phú ngũ xa.” (*)

(*) Học ngũ phú xa: xuất phát từ câu văn trong sách Trang Tử “Huệ thí hữu phương, kỳ thư ngũ xa”, có nghĩa việc học rất rộng, cần phải đọc rất nhiều sách, phải dùng năm cái xe mới chở hết được.

Ta âm thầm nhe răng: “Vậy thiếu gia nhất định rất giỏi.”

Hừ, ai mà không biết đại thiếu gia Tần gia không thông văn võ, chỉ học việc buôn bán, giao thương.

Đáng tiếc thiếu phu nhân lại đọc đủ thi thư, gả cho thiếu gia không hiểu văn thơ này.

“Đó là do thiếu gia không thích.”

“A? Vậy nếu thiếu gia chăm chỉ học hành, chẳng phải sẽ là một bước lên tiên sao?”

Thiếu phu nhân cười đến nỗi đập giường: “Đúng là một bước lên tiên thật.”

“Nam nhân tốt sẽ không đối đầu với nữ nhân.”

Thiếu gia đi rồi, thiếu phu nhân lại không vui.

“Hôm nay ngươi dẫn Đồng di nương qua đây phải không.”

“Tiểu quỷ bỡn cợt, cả ngày không muốn hầu hạ thiếu gia mà chỉ muốn chọc giận thiếu gia thôi.”

“Để ta xem nếu ta không bảo vệ ngươi thì ngươi sẽ làm sao?”

Ta lắc cánh tay thiếu phu nhân: “Vậy thiếu phu nhân cứ che chở cho ta mãi đi.”

Thiếu phu nhân bị sao thế nhỉ, sao gần đây nàng ấy luôn nói những lời không hay như vậy?

Ta có chút hốt hoảng: “Thiếu phu nhân không vui sao? Là bởi vì Đồng di nương ư?”

Thiếu phu nhân thở dài một hơi: “A Kiều, có đôi khi ta thật sự rất hâm mộ ngươi, mới mười ba, mười bốn tuổi, chẳng cần phải nghĩ cái gì cả, thích chính là thích, không thích chính là không thích.”

“Ta và ngươi không giống nhau, cho tới bây giờ ta đều là thân bất do kỷ.”

Thiếu phu nhân khổ sở, ta cũng khổ sở theo.

“Thiếu phu nhân, ta sai rồi, về sau ta không mang theo Đồng di nương chọc giận thiếu gia nữa.”

Đúng vậy, có phu nhân nhà nào hi vọng trượng phu nạp thiếp chứ? Ta chỉ nghĩ đến việc chọc giận thiếu gia mà không bận tâm đến tâm tư thiếu phu nhân.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8