Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ta Làm Tiểu Thiếp Ở Tần Phủ, Chỉ Một Lòng Một Dạ Yêu Thiếu Phu Nhân
Chương 14

Cập nhật lúc: 2026-03-16 02:31:31 | Lượt xem: 3

“Thiếu gia, ngài xử trí Đồng di nương thì lão phu nhân sẽ rất tức giận.”

“Đều là lỗi của ta. Nếu lão phu nhân tức giận thì ngài đưa ta đến trước mặt lão phu nhân chịu phạt đi, đừng để thiếu phu nhân quỳ nữa.”

Thiếu gia mở to hai mắt: “Mẫu thân bắt thiếu phu nhân quỳ phạt ư?”

Thiếu phu nhân quay đầu đi chỗ khác, không vạch trần ta.

Không phải phạt quỳ thì là cái gì, ngày đó Đồng di nương đi cáo trạng, bà ta đàng hoàng ngồi trên ghế trong khi thiếu phu nhân vẫn luôn quỳ, đến lúc đứng lên hai chân đã run rẩy cả đi.

“Sao nàng không nói với ta.”

“Vì vị trí của ta ở trong lòng chàng cũng chỉ là người ngoài thôi.”

“Chàng nói nạp thiếp là nạp thiếp, không hỏi ý kiến ta lấy một lần.”

“Chàng có từng hỏi ta xem ta có muốn chàng nạp thiếp hay không, ta có nguyện ý hay không?”

Mắt thiếu gia đều đỏ lên.

“Thôi bỏ đi, lúc nào chàng chẳng như vậy.”

Thiếu gia đi rồi, thiếu phu nhân ngồi phịch xuống ghế.

“Nói thì thế nào, không nói thì thế nào.”

“Nếu hắn thật lòng bảo vệ ta, sao ta lại không biết.”

Cho dù ta không thích thiếu gia thật nhưng lần này, ta không thể không nói một câu vì thiếu gia: “Thiếu phu nhân, ngoại trừ lúc ăn cơm thì người cũng phải mở miệng nói chuyện nữa.”

“Người không nói, thiếu gia không nói, vậy chắc chắn hai người sẽ hiểu lầm nhau nhiều hơn. Nếu cứ duy trì mãi thì người được lợi chỉ có Đồng di nương mà thôi.”

“Thiếu phu nhân, nếu như người thích thiếu gia thì người phải nói với ngài ấy.”

Thiếu phu nhân đỏ mặt: “Ai nói ta thích thiếu gia?”

“Nha đầu này, ta xé nát miệng ngươi.”

Ta kêu lên: “Ai da, được rồi, thiếu phu nhân không thích thiếu gia, thích ta là được rồi.”

Thiếu gia vừa mới vào: Tức c.h.ế.t ta, tức c.h.ế.t ta, tức c.h.ế.t ta, tức c.h.ế.t ta!

Hai chúng ta đều vô cùng sửng sốt.

“Thiếu gia? Chàng nghe ta giải thích đã…”

“Còn giải thích cái gì nữa?”

“Chu Phù, nàng làm tốt lắm, giỏi lắm.”

“Ta thích nàng lâu như vậy coi như vô ích rồi.”

Thiếu gia phá cửa xông ra ngoài.

“Thiếu phu nhân, hiện tại làm sao bây giờ?”

Thiếu phu nhân bật cười ha ha dọa ta sợ hãi, chẳng lẽ thiếu phu nhân điên rồi?

“Thiếu phu nhân, người đừng dọa ta nha!”

Thiếu phu nhân lau nước mắt: “Vừa rồi ngươi có thấy thiếu gia nổi giận y như con gà trống ngươi nuôi trong sân không?”

Ta: “…”

Cười đủ rồi, thiếu phu nhân mới khôi phục lại vẻ nghiêm trang, đột nhiên kích động cầm lấy cánh tay ta: “Vậy vừa rồi, ngươi có nghe thiếu gia nói thích ta hay không?”

Ta bị thiếu phu nhân lắc qua lắc lại đến nỗi choáng váng: “Thiếu gia nói ngài ấy thích người lâu như vậy coi như vô ích rồi.”

Thiếu phu nhân lại cười, còn có chút thẹn thùng: “Đây là lần đầu ngài ấy nói thích ta.”

Ta im lặng.

Làm sao bây giờ? Ta cảm thấy tan nát cõi lòng, sao nữ thần lại hạ phàm rồi?

10.

Thiếu phu nhân nói, nếu thiếu gia thích nàng thì mọi việc dễ giải quyết hơn rồi.

Trước kia thì sao, nàng ấy khúm núm nhẫn nhục chịu đựng vì nàng ấy cho rằng thiếu gia không thích nàng ấy. Hiện tại thiếu phu nhân đã biết tâm ý của thiếu gia, nàng ấy muốn chủ động xuất kích.

“A? Không phải thiếu phu nhân muốn đuổi ta đi đấy chứ?”

Thiếu phu nhân sờ mặt ta rồi lại thuận tay véo một cái: “Vất vả lắm ta mới nuôi ngươi béo lên một chút, giờ ngươi muốn chạy sao, nằm mơ đi.”

Ta vỗ n.g.ự.c thở phào một hơi.

Lão phu nhân lại nhét người khác vào. Thiếu phu nhân vừa muốn cự tuyệt thì thiếu gia đã làm náo loạn lên.

Hắn nói thẳng mình đã có thê thiếp đầy đủ, lão phu thân chỉ có một mình lão phu nhân, sao hắn lại phải nạp nhiều thiếp như thế?

Lão phu nhân tức gần chết, trực tiếp lôi thiếu gia ra ngoài đánh một trận.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8