Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ta Làm Tiểu Thiếp Ở Tần Phủ, Chỉ Một Lòng Một Dạ Yêu Thiếu Phu Nhân
Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-03-16 02:31:33 | Lượt xem: 2

“Trước kia, Tần Hựu Khang thích ai, đến chỗ ai, tỷ có thể thờ ơ được.”

“Nhưng hiện tại, sau khi tỷ biết được trái tim của hắn, cũng biết được trái tim của mình, tỷ thật sự không thể bỏ qua được nữa.”

“A Kiều, tỷ thật lòng coi muội là muội muội, cũng thật lòng hy vọng chúng ta có thể sống tốt.”

“Cho nên, muội có nguyện ý không?”

Ta bối rối lau nước mắt: “Có thể không?”

Thiếu phu nhân gật đầu: “Đoàn tụ với phụ mẫu không phải là không thể, phỏng chừng muội phải thay hình đổi dạng mới được.”

Ta đỏ mắt, vội vàng gật đầu.

So với ở trong tiểu viện này, ta càng muốn ra ngoài hơn.

Thiếu phu nhân thở phào nhẹ nhõm.

“Thời gian này, muội tập đọc tập viết rất nhanh, tính toán cũng tốt, tỷ thấy muội cũng có thiên phú thêu thùa. Trên danh nghĩa tỷ có một tú phòng, ở đó còn thiếu một chưởng sự trông coi, muội lấy danh nghĩa nha hoàn thiếp thân của tỷ đến đó đi.”

“Thiếu phu nhân, muội có thể làm được không?”

Ta hơi thiếu tự tin.

Thiếu phu nhân chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Tỷ đã dạy hết tất cả những gì nên dạy, mỗi ngày tỷ quản lý trong phủ như thế nào chắc muội cũng thấy. Lúc muội ra ngoài phải làm việc nghiêm túc vào, nếu ảnh hưởng đến danh tiếng của tỷ thì để xem tỷ xử lý muội như thế nào.”

Ta đỏ mắt, từ trước đến giờ thiếu phu nhân luôn suy nghĩ tất cả vì ta.

Bảo sao lúc trước thiếu phu nhân muốn dạy ta xem sổ sách, muốn ta học cách quản lý.

“Đa tạ thiếu phu nhân.”

“Đa tạ thiếu phu nhân không hề coi thường muội, đa tạ thiếu phu nhân đã đối xử chân thành với muội.”

“Là tỷ nên đa tạ muội mới đúng, nếu không có muội thì tỷ vẫn đang chìm đắm trong nỗi dày vò về việc không hoài thai hài tử.”

Từ khi thiếu phu nhân và thiếu gia không còn ngăn cách, hai người bọn họ gần gũi, thân mật hơn trước, thậm chí thiếu gia còn cố ý khoe khoang trước mặt ta khiến ta tức muốn chết.

Không bao lâu sau, thiếu phu nhân đã mang thai.

Ta còn chuẩn bị rất nhiều y phục cho tiểu hài tử, lúc này thiếu phu nhân mới phát hiện khả năng thêu thùa của ta.

“A Kiều, muội vừa tốt bụng, vừa thông minh, cũng có năng lực. Muội phải tin tưởng vào chính mình.”

“Nếu làm không tốt thì tỷ sẽ đưa muội đến thôn trang, bắt muội trồng cây trái rau dưa cho tỷ thôi đó.”

Thiếu phu nhân xụ mặt giáo huấn ta, mà ta lại vui mừng khôn xiết: “Vậy thì càng tốt, ta thích làm ruộng nhất đấy.”

“Không có tiền đồ!”

“Hì hì.”

11.

Tháng thứ năm ở tú phòng, thiếu phu nhân sinh ra một tiểu khuê nữ, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn mềm mại, đáng yêu vô cùng.

Lúc ta ôm đứa nhỏ, con bé còn cười tươi với ta. Nhưng lúc thiếu gia vừa ôm thì con bé đã mếu máo muốn khóc, làm thiếu gia tức chết.

“Phù Nhi, mau đuổi nàng ta đi đi, nhanh lên, sau này đừng tới nữa.”

Thiếu phu nhân tức giận đánh hắn một quyền: “Chàng đi ra ngoài cho ta, để tỷ muội chúng ta trò chuyện.”

Thiếu gia tức giận trừng mắt nhìn ta, sắc mặt âm trầm có thể hù c.h.ế.t người. Nhưng hiện tại ta đã không phải là di nương trong phủ hắn nữa, ta cóc thèm sợ.

Mấy tháng trước, tiểu viện của ta bị cháy, Miêu di nương bất hạnh bị thiêu chết.

Phụ mẫu ta chạy tới muốn đòi công đạo cho ta, sau khi điều tra rõ ràng là chuyện ngoài ý muốn, thiếu phu nhân cho bọn họ một trăm lượng bạc để bọn họ trở về thôn.

Thiếu phu nhân còn nói phụ mẫu ta rất tốt, dám liều mạng đối nghịch với Tần phủ chỉ vì muốn đòi công đạo cho khuê nữ, đúng thật rất hiếm gặp.

Thiếu phu nhân hỏi ta có hối hận không? Ta lau nước mắt: “Thiếu phu nhân, muội chỉ muốn sống thật tốt mà thôi.”

Thiếu phu nhân vui mừng nở nụ cười: “Dạy muội đọc sách biết chữ là để muội hiểu đạo lý, muội đã làm rất tốt rồi. Cũng giỏi hơn thiếu phu nhân nhiều.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8