Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ta Làm Tiểu Thiếp Ở Tần Phủ, Chỉ Một Lòng Một Dạ Yêu Thiếu Phu Nhân
Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-03-16 02:31:35 | Lượt xem: 2

Ta làm nũng ôm cánh tay thiếu phu nhân: “Không, thiếu phu nhân mới là lợi hại nhất, thiếu phu nhân là nữ thần trong lòng ta.”

Thiếu phu nhân ôm bụng, vui mừng khôn xiết: “Nghe nói gần đây tú phòng làm ăn không tệ, tỷ thấy sổ sách muội đưa cho tỷ đã vượt qua doanh thu của mấy cửa hàng khác.”

“Sao A Kiều nhà chúng ta có thể giỏi như vậy chứ?”

Ta ngại ngùng cười, gãi đầu. Vì thiếu gia buôn bán kinh doanh nên thỉnh thoảng, thiếu phu nhân sẽ kể cho ta một ít chuyện của thiếu gia, mưa dầm thấm lâu, ta cũng dần học được chút ít.

Tuy ta và thiếu gia vừa mới nhìn nhau đã thấy chán ghét nhưng ta không thể không thừa nhận, thiếu gia là một thương gia rất tài giỏi. Cũng may thiếu gia chủ yếu kinh doanh tửu lâu, quán ăn, không muốn kinh doanh về mảng thêu thùa này nên mới đến phiên ta.

Thật ra ta cũng không làm gì cả, mọi người vào tú phòng làm việc chỉ là vì đồng tiền, vì muốn người nhà sống tốt hơn mà thôi.

Ta không quản lý quá chặt mà để cho mọi người cùng nhau làm, trước kia tú phường chỉ nhận đơn của các phú hộ, gia đình bình thường căn bản không vào được nên một ngày chẳng có bao nhiêu khách.

Ta chia tú phòng ra làm hai, một nửa bán vải vóc cao cấp, còn dành một chỗ làm phòng trà; một nửa bán vải vóc bình thường, chuyên cung cấp cho người bình dân. Ta còn đặt ra điều kiện, chỉ cần đỗ đến tú tài là đã có thể đến đây nhận một tấm vải.

Người đứng bán ở cửa hàng bán được bao nhiêu đều phải ghi vào sổ sách, cuối tháng tổng kết chia theo doanh số, tất cả đều phải dựa vào bản lĩnh của bọn họ.

Dần dần, mọi người truyền tai nhau, khách cũng nhiều lên.

Thiếu phu nhân nghe ta nói xong, biểu tình có vẻ cực kỳ hâm mộ, ta bèn cổ động thiếu phu nhân: “Thiếu phu nhân, bây giờ nữ tử ra ngoài buôn bán, kinh doanh cũng không ít. Nếu thiếu phu nhân nguyện ý thì tỷ cũng có thể ra ngoài làm việc mà.”

Thiếu phu nhân lắc đầu: “Tần phủ còn vài chuyện, ta không thể nào đi được.”

Lão phu nhân có được tôn tử nên cực kỳ vui vẻ, suốt ngày ngậm kẹo trêu đùa đứa nhỏ. Tất cả chuyện lớn chuyện nhỏ trong phủ đều rơi lên người thiếu phu nhân.

“Thế nhưng muội cũng không cần tiếc nuối vì tỷ, dù là việc kinh doanh hay quản lý gia nghiệp, tất cả đều cần phải dụng tâm.”

“Người có chí ở tứ phương, người có tình ở tiểu viện.”

“Tỷ ấy à, tỷ chỉ muốn an ổn làm chủ mẫu chờ muội phát triển tú phòng lớn mạnh hơn thôi.”

Thiếu phu nhân thay đổi rồi, so với lúc trước đã rộng rãi hơn không ít, tinh thần cũng tốt hơn rất nhiều.

Ta nhất quyết không chịu thừa nhận thiếu gia cũng có công lao đâu.

“Thế nhưng chúng ta đã nói trước với nhau rồi, muội không thể một lòng nghĩ đến tú phòng mãi được. Muội cũng sắp mười lăm tuổi rồi, cũng phải quan tâm đến chuyện hôn sự. Chờ khi nào tỷ rảnh rỗi hơn, tỷ sẽ đi tìm mấy bà mối đáng tin cậy, chúng ta cùng nhau thảo luận thử xem, tuyệt đối không thể qua loa được. Chúng ta phải tìm người có nhân phẩm tốt, có chí tiến thủ, còn phải tìm bà bà hiền một chút…”

Ta nghe đến đây mà da đầu căng cả ra, vội vàng nghĩ biện pháp chạy trốn.

“Tiểu… tiểu thư đói bụng rồi, để muội đi tìm bà vú.”

“Ai da! Muội quay lại đây cho ta! A Kiều! Muội ngày càng có bản lĩnh hơn rồi, vừa nhắc tới hôn sự đã bỏ chạy…”

“Muội không nghe thấy gì hết!”

Ta đã nhìn thấy đoạn kết của cuộc hành trình.

Bên ngoài ánh mặt trời chiếu tới, bầu trời trong xanh, thiếu phu nhân ngồi trong gian phòng, tinh thần phấn chấn.

Tiểu viện trước kia của ta cũng đã tu sửa xong, cây anh đào cũng lặng lẽ nở hoa.

Quang cảnh thật sự rất tươi đẹp!

(Hết)

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8