Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ta Muốn Theo Sư Phụ Suốt Đời
Chương 25

Cập nhật lúc: 2026-03-14 03:10:57 | Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta đã sắp không nhìn thấy, thân thể căn bản không thể nhúc nhích.

 

Ta cùng Sở Mặc đi sau núi ngồi ngắm sao.

 

Gió thổi qua, cỏ cây phát ra tiếng sột soạt.

 

“Sư phụ, sao thật đẹp.”

 

Sở Mặc ôm ta nói: “Trước kia, người không trộm gà trộm chó, liền thích mang theo ta ngắm sao. Người còn nói, người đến từ một ngôi sao xa xôi.”

 

Ta tựa đầu vào lòng hắn, thân thể suy yếu, đã không mở mắt ra được: “Ừm…”

 

“Sau này, ngươi giúp ta ngắm sao đi.”

 

Hắn nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán ta.

 

Ta mơ mơ màng màng, thần trí đã không còn tỉnh táo nữa.

 

Chỉ cảm giác được, thân thể của hắn rất nóng, rất ấm áp.

 

Linh hồn của ta, cũng ấm áp, tựa như cùng hắn dung làm một thể, cuộc đời này kiếp này, vĩnh viễn không chia lìa.

 

Mở mắt ra lần nữa, mặt trời chói chang thiêu đốt.

 

Thân thể Sở Mặc ngã xuống bãi cỏ bên cạnh, tóc đen nhánh như thác nước rối tung.

 

“Sở Mặc?”

 

Ta gọi tên hắn và hắn không phản ứng.

 

Ta yên lặng một lát, bò qua, ôm hắn, tựa đầu hắn vào n.g.ự.c ta.

 

Hắn chỉ đang ngủ.

 

Khuôn mặt bình tĩnh, giống như một đứa trẻ.

 

Không khóc không nháo, vô cùng yên tĩnh.

 

Tựa như rất nhiều năm trước, ta ở sau núi nhặt được hắn, hắn nhỏ như vậy, lại giống người lớn, tự mình chiếu cố chính mình, còn có thể làm việc nhà, bưng trà rót nước, làm rất nhiều đồ ăn ngon.

 

Hắn nói: “Ta muốn đi theo sư phụ suốt đời.”

 

Hắn nói: “Sư phụ, con muốn chăm sóc người cả đời.”

 

Hắn nói: “Tần Giác, ta muốn vĩnh viễn ở bên ngươi.”

 

Ta ôm hắn, nhìn bầu trời sáng rực, nhẹ giọng nói: “Lừa đảo.”

 

Ma Tôn đã chết, vô số tu chân giả xông lên Bạch Vân Phong.

 

Ma tộc cùng tu chân giả đại chiến, thiên địa biến sắc.

 

Bên ngoài tiếng c.h.é.m g.i.ế.c rung trời.

 

Ta ở trong phòng Bạch Vân Phong lẳng lặng trông coi quan tài của Sở Mặc.

 

“Hắc Long trưởng lão, tiếp tục tuần hoàn như vậy, đối với Sở Mặc không công bằng, đối với ta cũng không công bằng, ngươi chỉ cần một Ma Tôn, Ma Tôn có thể không phải Sở Mặc.”

 

“Như vậy, ngươi muốn Sở Mặc không làm Ma Tôn nữa?”

 

“Ma Tôn có thể là người khác.”

 

“Haizzz, nhiều năm như vậy, lương tâm ta cũng không yên. Được rồi, ta nói cho ngươi biết phương pháp. Nếu ngươi thật tìm được người cực ác trên thế gian, lấy được nước mắt thiện lương của họ thì ngươi có thể đem linh hồn Sở Mặc đổi qua, ta sẽ linh hồn người khác bổ khuyết vào.”

 

“Nhưng mà, người cực ác, làm sao có thể chảy nước mắt thiện lương?”

 

“Đúng vậy, một khi những người xấu xa đã rơi những giọt nước mắt tốt lành, họ sẽ không còn là những người xấu xa nữa, và những giọt nước mắt của họ sẽ không còn hữu ích.”

 

“Ngươi đây là đang làm khó ta?!”

 

“Ta không nói dối, ngươi có làm không?”

 

“Đương nhiên, khó khăn hơn nữa ta cũng phải đi làm, Sở Mặc đang chờ ta.”

 

“Ta chúc mừng ngươi trước.”

 

“Như vậy, Sở Mặc có tính là người cực ác hay không?”

 

“Đương nhiên tính, nhưng hắn đã chết, không có nước mắt.”

 

Ta mỉm cười nói: “Ngươi sai rồi, nhiều năm trước hắn đã vì ta mà rơi nước mắt.”

 

Năm ấy, ta đã làm khó Sở Mặc: “Ngươi đi tìm một giọt nước mắt thiện lương của người cực ác đến đây.”

 

Sở Mặc không chút do dự đi tìm, nhưng tìm thật lâu tìm không thấy, gấp đến độ khóc rống.

 

Sau đó, hắn đem chính nước mắt của mình bỏ vào trong lọ, thấp thỏm bất an trở lại Bạch Vân Phong, mang cho sư phụ của hắn, hy vọng lừa dối qua cửa.

 

Nhưng sư phụ hắn đã sớm biết hắn đang làm bộ, vạch trần hắn tại chỗ, ném cái lọ vào vách núi dưới Bạch Vân Phong.

 

Ta đứng lên, tìm được dây thừng, quấn ở trên lưng, chậm rãi leo xuống vách núi.

 

Sở Mặc cho ta linh căn để cho ta có một chút linh lực, ít nhất không phải thuần túy phàm nhân.

 

Ta rơi xuống thung lũng và không ngừng tìm kiếm cái lọ ấy.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8