Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ta Ở Trong Lãnh Cung Làm Nông Dân
Phần 12 (Hết)

Cập nhật lúc: 2026-03-16 02:32:07 | Lượt xem: 2

28

Ngày ta xuất cung, trời trong xanh không một gợn mây, Tiểu Hắc và Tiểu Bạch được ta mang ra khỏi cung, còn đám gà, vịt, heo, hươu đều để lại.

Hoàng thượng nói, để chúng ở lãnh cung, ngài sẽ giúp ta chăm sóc.

Ta nhắc ngài, đừng quên tưới phân cho vườn rau của ta, gà, vịt, heo, hươu mỗi ngày thải rất nhiều, đừng lãng phí, hoàng thượng nghe xong mặt biến sắc, thúc giục ta nhanh chóng rời đi.

Ta mang theo Tố Tâm, mỗi người ôm một con chó, vui vẻ lên đường.

Tố Tâm hỏi ta, chúng ta đi đâu?

Ta ôm hai con ch.ó đã lớn lắc đầu.

“Đi đâu cũng được, cứ đi rồi tính!”

Tố Tâm còn phóng khoáng hơn ta, nàng ấy vui mừng chuẩn bị sẵn sàng cho một cuộc sống mới.

Rồi chúng ta gặp chuyện bi thảm.

Vì chỉ có hai nữ tử đi cùng với nhau, nên nhanh chóng bị người theo dõi.

Ta đã nói rồi, hai con ch.ó hoàng thượng chọn không được mà, chúng ta bị cướp, hai con ch.ó ngốc này chỉ biết vẫy đuôi! Không sủa lấy một tiếng!

Ta và Tố Tâm lo đến khóc, đúng lúc đó, một giọng nói quen thuộc vang lên.

“Ồ, đây chẳng phải là ‘Hiền Thái Quý phi nương nương’ sao?”

Giọng điệu châm biếm này, dáng vẻ đáng ghét này, ta biết ngay!

“Ồ, đây chẳng phải là Dũng Vương gia sao? Sao? Ngài cũng rời khỏi kinh thành rồi à?”

Châm biếm thì ai mà không biết chứ!

Dũng Vương gia hừ một tiếng, rồi nói: “Ngươi được rời khỏi thì bản vương không được sao?”

“Chậc chậc, thật là trùng hợp nhỉ!”

Ta cũng không nể mặt mà chế nhạo.

“Sao? Bị cướp à?”

Hắn ngồi trên xe ngựa, nhìn xuống ta từ trên cao, miệng nở một nụ cười chế giễu.

Cái tên vương gia c.h.ế.t tiệt này thật biết hưởng thụ, ra ngoài còn đem theo xe ngựa, thoải mái quá, trông thật đáng ghét!

Lúc đó, ta chợt nhớ đến tờ giấy nợ của hắn, trước khi xuất cung ta đã đặc biệt mang theo.

Ta cười hì hì, đổi sang vẻ mặt nịnh nọt, nói: “Vương gia, ngài từng nói rồi, nợ của ngài sẽ trả, ngài xem…”

Dũng Vương gia vừa thấy ta rút tờ giấy nợ ra, lập tức thu lại vẻ chế giễu, biểu cảm trên mặt cũng trở nên khó chịu.

“Bản vương không ngờ ngươi lại nhỏ mọn như vậy! Thôi được rồi! Bản vương nhận! Nói đi, ngươi muốn bản vương làm gì?”

“Vương gia… Ta và Tố Tâm không có một đồng, ngài xem…”

“Bản vương cũng không mang nhiều! Cho các ngươi thì bản vương phải ăn gió tây bắc! Thế này nhé, các ngươi đi đâu, bản vương có thể tiện đường đưa các ngươi đi.”

Ta nghĩ ngợi, đề nghị này cũng không khó chấp nhận.

Dù sao cũng phải ăn nhờ ở đậu, ta vội vàng nịnh bợ đồng ý.

“Vương gia chắc chắn chứ?”

“Đương nhiên! Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy!”

Ta và Tố Tâm vui vẻ leo lên xe ngựa của hắn.

Dũng Vương gia ở phía trước đánh xe, ta và Tố Tâm ngồi trong xe.

Ngồi một lúc, ta chợt nhớ ra một việc.

“Tố Tâm, ngươi nói sao lại trùng hợp thế? Chúng ta vừa bị cướp, Dũng Vương gia đã xuất hiện?”

Ta vừa dứt lời, Dũng Vương gia liền quất roi vào m.ô.n.g ngựa, ngựa hí lên một tiếng rồi chạy như bay, làm ta ngã lộn nhào.

“Vương gia, ngài đi chậm thôi! Sắp g.i.ế.c ta rồi!”

Ta trong xe ngựa phản đối.

Dũng Vương gia phía trước nói gì đó nhưng ta không nghe rõ.

Thôi kệ, cứ để hắn đi, dù sao ta cũng sắp có một cuộc sống tự do rồi!

Nhìn ra ngoài xe ngựa, cảnh vật lướt qua, ta bắt đầu mong đợi những ngày tháng tương lai.

(Hết)

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8