Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ta Ở Trong Lãnh Cung Làm Nông Dân
Phần 8

Cập nhật lúc: 2026-03-16 02:32:11 | Lượt xem: 2

19

Chuyện giữa ta và thái tử, bị Thất hoàng tử vô tình chen ngang, đột nhiên tan biến.

Thất hoàng tử nói đúng, thái tử là kẻ tốt bụng, ai cầu xin cũng giúp, nếu không sao có nhiều người muốn hại hắn, danh tiếng như vậy, có người cả đời cũng không đạt được.

Để tránh hiềm nghi, lãnh cung không dám mở cửa nữa.

Điều duy nhất ta thấy may mắn là, lúc đó ta gọi năm tiểu thái giám, nếu không càng khó nói.

Cuối cùng mùa đông cũng qua đi.

Năm tiểu thái giám lại bận rộn đào ao cho vịt, trong lãnh cung, những con vịt “cạc cạc” kêu, đập nước làm ta thấy thèm thuồng.

“Tố Tâm, ta muốn…”

“Không, người không muốn!”

Tố Tâm kiên quyết từ chối đề nghị của ta.

Lúc còn ở nhà, ta thường bơi lội, sau này vào cung, đừng nói đến bơi, ngay cả cơ hội xuống nước cũng không có.

Ta là nương nương trong lãnh cung không thể tùy tiện ra ngoài, nhưng Tố Tâm thì có thể.

Dưới sự năn nỉ và thuyết phục của ta, Tố Tâm không còn cách nào khác, phải đi kiếm cho ta một cái thùng tắm lớn.

Cái thùng tắm đó có thể chứa ba người!

“Chỉ riêng cái thùng tắm này đã tốn hơn trăm lượng bạc rồi!”

Tố Tâm đau lòng nói.

Ta không quan tâm tốn bao nhiêu, ta chỉ biết tối nay ta sẽ được tắm thỏa thích.

Tố Tâm bảo thái giám đun nước nóng rồi khiêng vào phòng tắm, ta đuổi hết mọi người ra ngoài, vui vẻ ngâm mình trong nước.

Tuy nhiên, đúng là con người dễ vui quá mà gặp họa.

Ta hoàn toàn không ngờ rằng Dũng Vương gia đã lâu không gặp, lại xuất hiện trước mặt ta như thế.

20

Mặt hắn trắng bệch như ma, còn ho ra máu.

Hắn ôm n.g.ự.c nói với ta một câu: “Xin lỗi.”

Rồi ngất xỉu.

Ta không còn cách nào khác, vội vàng trèo ra khỏi thùng tắm, lau khô người, mặc quần áo rồi kéo hắn vào phòng.

May mà phòng tắm và phòng ngủ của ta chỉ cách nhau một cánh cửa.

Không biết hắn bị thương thế nào, ta lau sạch m.á.u trên người hắn, cởi bộ đồ dính m.á.u nhét xuống gầm giường, lúc này, bên ngoài lại bắt đầu gõ cửa.

Tố Tâm tức giận mắng, gọi tiểu thái giám ra mở cửa.

Trải qua vụ tìm kiếm thái tử lần trước, đám người này đến lãnh cung đều làm qua loa cho xong.

Dù sao lần đó ta vừa chửi vừa làm loạn gây cho họ rất nhiều phiền phức.

Nhưng lần này, ta không dám gây tiếng động, vì Dũng Vương gia đang nằm trên giường của ta.

Ta đứng chắn bên ngoài, không dám hé răng, sợ bị phát hiện trong giường của ta còn có một người.

Có một thị vệ mũi thính, nói trong phòng ta có mùi m.á.u tanh.

Ta sợ đến mức mồ hôi lạnh toát ra, cảm giác lạnh từ đỉnh đầu chạy dọc xuống xương sống.

Lúc này, ta bộc phát tài năng lớn nhất trong đời, tất cả sự lanh trí đều dùng vào lúc này.

Ta vừa xấu hổ vừa tức giận nói: “Nữ nhân đến tháng thì không có mùi m.á.u tanh sao? Mẹ ngươi không có kỳ kinh nguyệt sao? Cút đi! Cẩn thận ta lấy nguyệt kinh bố ném vào mặt các ngươi bây giờ!”

Không biết họ sợ ta thật sự lấy nguyệt kinh bố ném vào mặt, hay bị lời nói táo bạo của ta dọa sợ.

Các thị vệ vội vàng rời khỏi phòng của ta, lại đến các nơi khác tìm kiếm cho có lệ, không thấy người, mới rời đi.

Ta thở phào nhẹ nhõm.

Ta mở chăn ra, sợ làm Dũng Vương gia ngạt thở.

Vừa mở chăn ra, ta và hắn nhìn nhau trân trối.

21

Ngươi nói xem, hắn bị thương mà vẫn tỉnh táo như vậy, có phải là khinh thường ta không?

Ta không biết hắn nghe được bao nhiêu, nhưng ta cảm thấy hơi ngượng khi nhìn vào mắt hắn.

Dũng Vương gia vừa ho vừa lảo đảo bò ra khỏi chăn của ta.

“Xin lỗi, là ta mạo phạm.”

Hắn đã không còn vẻ kiêu ngạo như lần đầu gặp mặt, ngược lại có chút hoảng hốt.

Hắn bị thương, thân thể còn yếu, bò nửa ngày không dậy nổi, khi vượt qua ta không cẩn thận ngã đè lên người ta.

Tố Tâm bước vào, thấy cảnh Dũng Vương gia đè ta trên giường, ta dưới thân hắn giãy giụa không lời.

Nàng ấy quay người đóng cửa lại.

Tiện tay nhặt thanh chốt cửa.

Đập một gậy vào Dũng Vương gia.

Thế này thì không ngất cũng phải ngất.

Tố Tâm phản ứng muộn màng, khóc lóc hỏi ta: “Nương nương, làm sao bây giờ?”

Nàng ấy rất sợ Dũng Vương gia c.h.ế.t dưới gậy của mình.

Ta bình thản an ủi nàng ấy: “Không sao, cùng lắm thì ngươi chôn cùng hắn.”

Tố Tâm khóc to hơn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8